Ý của Hứa Vụ là: Ta mới mười ba tuổi, mấy chuyện yêu đương thích với không thích ta không hiểu đâu.
Nhưng não bộ Cố Thiên Triệt lại tự phân tích: “Xong đời rồi, nếu sư tôn biết tiểu sư muội từ nhỏ đã thích ta thế này, người nhất định sẽ đánh gãy chân chó của ta mất.”
Hứa Vụ: “……”
Sự tự tin này rốt cuộc phải vĩ đại đến mức nào vậy trời!
“Tứ sư huynh yên tâm, bây giờ muội không thích huynh nữa rồi.” Hứa Vụ vỗ vỗ vai Cố Thiên Triệt trấn an.
Cố Thiên Triệt: “?”
Tình cảm của tiểu sư muội đến nhanh như chớp giật, mà đi cũng bất thình lình khiến người ta trở tay không kịp.
“Tiểu sư muội nói thật chứ?” Cố Thiên Triệt dè dặt hỏi.
Hứa Vụ gật đầu, giọng điệu chân thành hết mức có thể: “Thật mà.”
Cố Thiên Triệt: “……”
Cha hắn quả nhiên không gạt hắn, lòng dạ nữ nhân như kim đáy bể, hôm nay yêu ngươi, ngày mai đã yêu kẻ khác rồi.
Hứa Vụ xoa xoa cái bụng đang lép xẹp, quay người bước về phía nhà ăn. Tối nay, nàng nhất định phải là đệ tử đầu tiên giành được bánh bao chay.
Còn chuyện quay lại lớp học á? Lớp học này đã trốn thành công rồi, làm gì có lý do để mò mặt quay lại nữa.
Hứa Vụ hiện tại chỉ là một phàm nhân bình thường chưa thể dẫn khí nhập thể, mà ngự kiếm phi hành thì phải đạt đến kỳ Trúc Cơ mới có thể thi triển được. Vậy nên, việc đi lại hoàn toàn dựa vào hai cái chân.
Cố Thiên Triệt thấy Hứa Vụ cất bước rời đi, lập tức đuổi theo hỏi: “Tiểu sư muội, muội muốn đi đâu, để ta dẫn muội đi. Trong tông môn này không có chỗ nào là ta không thông thạo cả.”
Hứa Vụ lập tức dừng bước, thuận miệng buông một câu: “Vậy phiền tứ sư huynh đưa muội đến nhà ăn với.”
Cố Thiên Triệt liền triệu hồi bản mạng kiếm Phù Quang của mình ra, đầu tiên xách cổ Hứa Vụ đặt lên kiếm, sau đó mới nhảy lên theo.
Một đường bay nhanh như chớp.
Đến nơi, từ trên kiếm bước xuống, Hứa Vụ chân tay bủn rủn, đầu óc quay cuồng.
Cái tốc độ bàn thờ này, so với màn rượt đuổi lúc nãy thì nhằm nhò gì?
Còn đâu cái đạo lý kính trên nhường dưới nữa?
Cố Thiên Triệt thu lại thanh Phù Quang kiếm, thổi phù một lọn tóc đang vương trên mặt, đón nhận những ánh mắt vừa kinh ngạc vừa thán phục của mọi người xung quanh, tự biên tự diễn: “Tốc độ này, quá hoàn mỹ.”
Hắn quay đầu lại hỏi: “Tiểu sư muội, muội thấy thế nào?”
Hứa Vụ: “…… Đỉnh thật!”
Ngay lúc này, trong không khí chợt thoảng qua một mùi hương vô cùng quyến rũ.
“Bánh bao thịt!” Hai mắt Cố Thiên Triệt sáng rực, lôi tuột Hứa Vụ chạy về phía nhà ăn, vừa chạy vừa la: “Tiểu sư muội, hôm nay chúng ta may mắn quá, lại có cơ hội thưởng thức bánh bao thịt của nhà ăn rồi.”
Hứa Vụ hít hà mùi hương vương vít quanh mũi, đôi chân bất giác cũng bước nhanh hơn hai phần.
“Trương bá, ta muốn mua 25 cái bánh bao thịt.” Cố Thiên Triệt lao đến cửa sổ, thò hẳn đầu vào trong, mắt sáng long lanh nói với lão bá phục vụ nhà ăn.
“Đi đi đi.” Trương bá cười hiền từ, đẩy đầu Cố Thiên Triệt ra ngoài, nói: “Ta nghe giọng từ xa là biết ngay tiểu tử ngươi rồi. Không có 25 cái đâu, mỗi người nhiều nhất 10 cái, số lượng có hạn, muốn mua không?”
Ngoài miệng hỏi có muốn không, nhưng tay thì đã bắt đầu thoăn thoắt lấy bánh bao.
Cố Thiên Triệt một tay kéo Hứa Vụ lên phía trước: “Trương bá, đây là tiểu sư muội nhà ta. Hai người bọn ta, 25 cái bánh bao thịt.”
Hứa Vụ cũng vô cùng phối hợp, khi Trương bá nhìn sang, lập tức nở một nụ cười ngoan ngoãn.
Trương bá mỉm cười đôn hậu, nói: “Lần này tông chủ cuối cùng cũng nhận được một nữ oa oa hiểu chuyện. Nể mặt nữ oa oa, có thể cho thêm các ngươi hai cái bánh bao thịt, không hơn được đâu.”
Một tháng nhà ăn mới làm bánh bao thịt một lần. Đám đệ tử trong tông môn đành phải trông cậy vào mỗi bữa ăn ngon một lần này, bảo sao lại chẳng giới hạn số lượng.
Đương nhiên, nhà ăn phục vụ miễn phí. Nếu đệ tử dư dả linh thạch, hoàn toàn có thể xuống thị trấn dưới chân núi của tông môn, muốn ăn sơn hào hải vị gì cũng có.
Nhưng Vạn Kiếm tông lại nổi tiếng là tông môn nghèo kiết xác, đệ tử Vạn Kiếm tông người nào người nấy chỉ có nghèo và nghèo hơn, không có nghèo nhất.
Cố Thiên Triệt chép miệng lẩm bẩm: “Thôi được rồi, hai cái thì hai cái.”
Bánh bao thịt vừa đến tay, Cố Thiên Triệt liền nhét vội một cái vào tay Hứa Vụ, sau đó mới phần mình. Chẳng buồn nói thêm tiếng nào, hắn há mồm cắn luôn một miếng to tướng.
Nếu nàng nhớ không lầm, hình như nàng mới chỉ xơi có năm hay sáu cái gì đó thôi nhỉ?
Trọng lượng của một cái bánh bao thịt này cũng phải cả ký chứ chẳng đùa. Nàng vốn tưởng mình là thùng cơm, ai ngờ kiến thức vẫn còn nông cạn quá.
Cố Thiên Triệt liếc nhìn hai cái bánh bao thịt cuối cùng, cất tiếng hỏi: “Tiểu sư muội, muội còn ăn nữa không?”
Hứa Vụ lắc đầu: “Không cần.”
“Lãng phí là đáng xấu hổ!” Cố Thiên Triệt kéo hai cái bánh bao cuối cùng về phía mình, “Nếu tiểu sư muội không ăn, vậy ta ăn hết luôn nha!”
Hứa Vụ khẽ gật đầu, vẻ mặt chẳng quan tâm lắm.
Chỉ thấy Cố Thiên Triệt nhồm nhoàm năm sáu miếng, một cái bánh bao thịt đã biến mất dạng. Tốc độ ăn uống này đúng là thần thánh!
Ăn xong xuôi, Cố Thiên Triệt mới sực nhớ ra: “Tiểu sư muội, muội phải ăn nhiều thêm chút nữa mới cao lên được chứ.”
Hứa Vụ: “……”
Nàng bỗng dưng không biết phải nói gì. Tình thương của sư huynh dành cho sư muội đúng là có đấy, nhưng chẳng đáng là bao.
“Sư muội có muốn ăn thịt nướng không?” Cố Thiên Triệt đảo mắt, chợt nhớ tới mấy con gà ngũ sắc béo múp míp mà Nhị trưởng lão đang nuôi.
Nuôi bằng linh thực từ nhỏ, chắc chắn mùi vị sẽ ngon tuyệt hảo.
Hứa Vụ gật đầu: “Muốn chứ.” Thịt nướng thì ai mà chẳng muốn ăn.
Cố Thiên Triệt: “Tiểu sư muội, tối mai muội chờ ta nhé, ta sẽ đưa muội đi ăn gà nướng.”
Hứa Vụ suy tư một lát, tân đệ tử nhập môn bọn họ thường chỉ có một tiết học buổi sáng, ít nhất là hai canh giờ, nhưng cũng không vượt quá hai canh rưỡi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)