Lớp học kiếm pháp buổi chiều không có quy định thời gian cụ thể, hễ khi nào đạt yêu cầu của Vạn trưởng lão thì mới được tan lớp.
Tóm lại là buổi sáng học văn hóa, buổi chiều học chuyên môn.
Thời gian buổi tối là thời gian cá nhân tự do, nhưng phàm là đệ tử có chút chí tiến thủ thì đều tranh thủ thời gian này để tu luyện.
Thế nhưng Hứa Vụ rõ ràng là một ngoại lệ, nàng gật đầu đánh rụp, đồng ý ngay cái hẹn ăn gà nướng tối mai.
Cố Thiên Triệt hưng phấn vô cùng, lập tức lấy bản mạng kiếm Phù Quang của mình ra, nói với Hứa Vụ: “Tiểu sư muội mau lên đây, ta đưa muội về.”
Hứa Vụ nhớ lại tốc độ bàn thờ vừa nãy của tứ sư huynh, liền lùi lại một bước, đánh trống lảng: “Tứ sư huynh, chẳng phải mọi người hay nói bản mạng kiếm rất quan trọng với kiếm tu sao?”
“Đúng rồi.” Cố Thiên Triệt gật đầu cái rụp, “Kiếm tu bọn ta nghèo kiết xác là vì dồn hết linh thạch vào bản mạng kiếm. Bản mạng kiếm chính là tâm can bảo bối, là tổ tông của bọn ta.”
Hứa Vụ tròn mắt: “Nói thế nghĩa là, tổ tông của huynh lại để người khác tùy tiện giẫm lên sao?”
Cố Thiên Triệt hoảng hồn!
“Ta không phải, ta không có, muội đừng có nói bậy!”
Hứa Vụ cạn lời, được rồi, lời hay ý đẹp gì huynh gom hết cả rồi, để lại cái gì cho ta nói nữa?
Lần gần đây nhất nàng cạn lời như vậy cũng là từ lần trước.
Hứa Vụ dùng giọng điệu chân thành mà uyển chuyển đáp: “Đã là tổ tông của tứ sư huynh, vậy ta đâu dám giẫm lên đâu!”
Cố Thiên Triệt nghe câu này xong cứ thấy sai sai thế nào ấy.
Hắn gãi gãi đầu nói: “Không sao đâu tiểu sư muội, ta đưa muội về cho nhanh, với lại…”
Cố Thiên Triệt sáp lại gần tai Hứa Vụ, thì thầm: “Muội có thấy mọi người xung quanh đang nhìn trộm chúng ta không?”
Hứa Vụ ngước mắt nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện có không ít đệ tử đã tụ tập lại gần.
Hứa Vụ: “……”
Huynh gọi cái này là nhìn trộm hả?
Đây rõ ràng là người ta đang quang minh chính đại coi bọn họ như khỉ làm xiếc thì có!
Đám đệ tử kia không chỉ đứng xem mà còn xôn xao bàn tán.
“Ta nghe nói vị đệ tử thân truyền mà tông chủ mới nhận đang ở nhà ăn, nên mới chạy vội ra đây để xem vị tiểu sư muội ngay buổi học đầu tiên đã bày tỏ tâm ý với Văn sư huynh trông như thế nào.”
“Cái gì chứ! Tin tức của ngươi lỗi thời quá rồi. Chiều nay trong giờ học kiếm pháp, vị tiểu sư muội này đã bày tỏ với cả Cố sư huynh rồi.”
“Trời! Thật hay giả vậy? Tiểu sư muội tỏ tình với Cố sư huynh kiểu gì, có gây chấn động như với Văn sư huynh không?”
“Tình cảnh lúc đó á, còn chấn động gấp vạn lần lúc tỏ tình với Văn sư huynh!”
Sau đó, người này liền kể lại sự việc một cách vô cùng sống động.
Cố Thiên Triệt tức giận mắng: “Đúng là nói hươu nói vượn.”
Hứa Vụ quay sang nhìn Cố Thiên Triệt, bụng bảo dạ người ta nói sự thật rành rành ra đấy chứ. Thậm chí phản ứng của vị sư huynh bị đâm trúng mông kia cũng được miêu tả vô cùng sinh động. Người này mà không đi làm thuyết thư thì đúng là uổng phí tài năng.
Cố Thiên Triệt lại bất ngờ ném thêm một câu: “Tiểu sư muội hiện tại rõ ràng không còn thích ta nữa, bọn họ lại dám đồn muội thích ta!”
Thế không phải nói hươu nói vượn thì là gì?
Hứa Vụ hơi ngẩn người, rồi gật đầu tán thành: “Cũng đúng.”
Cố Thiên Triệt hừng hực khí thế: “Để ta ra nói cho ra nhẽ với bọn họ.”
Hứa Vụ vội vàng kéo Cố Thiên Triệt lại, giọng nói kiên quyết: “Không cần đâu tứ sư huynh.”
“Tại sao lại không?”
Hứa Vụ thầm nghĩ, còn vì cái gì nữa, tất nhiên là vì chuyện này huynh càng giải thích càng rối rắm chứ sao!
“Bởi vì có những chuyện càng cố giải thích lại càng như bôi nhọ, cách tốt nhất trong tình huống này là phớt lờ đi, thời gian sẽ chứng minh tất cả.”
Cố Thiên Triệt nghe xong, lộ ra vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ: “Tiểu sư muội, ta hiểu rồi.”
Hứa Vụ nhìn hắn với ánh mắt đầy tán thưởng. Đúng rồi, không sai, huynh hiểu ý ta là tốt rồi.
Hoàn hảo!
Sau khi hai người rời đi, trong đám đông mới có một người lên tiếng: “Chuyện của mọi người ăn nhằm gì, ta vừa hóng được một chuyện động trời hơn nhiều.”
“Chuyện gì? Kể cho bọn ta nghe xem nào.”
“Chiều nay, ta cùng mấy vị sư huynh đệ rủ nhau ra rừng trúc phía đông luyện kiếm. Đang yên đang lành thì trên trời vang lên tiếng thét thất thanh của Cố sư huynh...”
Có những lúc ấy mà, lời đồn cứ thế mà lan nhanh như gió.
……
Ở một diễn biến khác, Hứa Vụ đã về đến chỗ ở.
【 Hệ thống Thả thính, chiều nay ta làm nhiệm vụ được thưởng bao nhiêu ngày Tuổi thọ vậy? 】
Hệ thống Lời thả thính sến súa nhẫn nại đính chính: 【 Bạn hiền ơi, là Hệ thống Lời thả thính sến súa, chứ không phải Hệ thống Thả thính nha ~ 】
Hứa Vụ hờ hững đáp một tiếng:“Ờ.”
【 Tinh! Ký chủ lần đầu tiên thả thính sến súa thành công với mục tiêu nhiệm vụ Cố Thiên Triệt, Tuổi thọ +20 (ngày). 】
Hứa Vụ uể oải thốt lên: 【 À, hóa ra lần đầu tiên của Tứ sư huynh chỉ đáng giá hai mươi ngày thôi sao! 】
Hệ thống Lời thả thính sến súa: 【……】
Nó ngờ vực vị ký chủ này đang ngầm ý xỏ xiên, nhưng lại không có bằng chứng.
【 Bạn hiền ơi, cứ tích cực làm nhiệm vụ thì sẽ nhận được nhiều Tuổi thọ hơn thôi. Còn lười biếng không làm thì chẳng có ngày Tuổi thọ nào đâu nha ~ 】
Hứa Vụ nhại lại giọng điệu của hệ thống, kéo dài giọng nói: 【 Bạn hiền ơi, lần sau đừng có nói mấy lời thừa thãi này nữa nha ~ 】
Hệ thống Lời thả thính sến súa: 【……】
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ lần đầu tiên với hai nhân vật mục tiêu. Hiện tại hệ thống mở khóa nhiệm vụ dài hạn.
Nhiệm vụ dài hạn 1: Chọn một nhân vật mục tiêu bất kỳ, mỗi ngày nói một câu thả thính sến súa, kiên trì trong ba mươi ngày. Phần thưởng: Tuổi thọ +5 (năm).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)