“Thảo nào trước kia muội luôn cảm thấy mình thiếu thiếu thứ gì đó.” Hứa Vụ lên tiếng, “Tứ sư huynh có biết muội thiếu thứ gì không?”
Cố Thiên Triệt vắt óc suy nghĩ không ra, đành hỏi: “Thiếu thứ gì?”
Hứa Vụ cong khóe mắt cười tít: “Thiếu tứ sư huynh đó nha.”
Thanh kiếm trong tay Cố Thiên Triệt xệch đi một đường, đâm thẳng vào mông tên đệ tử đứng phía trước.
“Á!”
Tên đệ tử bị đâm trúng mông thét lên một tiếng thảm thiết, nhảy dựng cao tới ba thước.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Cố Thiên Triệt bỗng chốc tràn ngập vẻ cảnh giác, đặc biệt là hai tên đệ tử đứng ngay sát người vừa bị đâm. Bọn họ đồng loạt vội vàng đưa tay che chặt lấy mông mình theo phản xạ có điều kiện.
Cố Thiên Triệt: …… Nếu hắn nói mình không cố ý, thì mọi người có tin không?
“Cố Thiên Triệt……” Vạn trưởng lão hóa thân thành Sư tử Hà Đông, gầm lên một tiếng, “Ngươi lại đang giở cái trò quỷ gì thế hả?”
“Tiêu đời rồi.” Cố Thiên Triệt gọi bản mạng kiếm của mình ra, kéo tuột Hứa Vụ đi rồi cắm cổ chạy.
Hứa Vụ bị kéo đi mà vẻ mặt còn ngơ ngác: Khoan đã, huynh chạy thì cứ chạy, mắc gì còn phải lôi theo muội?
Nhìn xuống bầu trời cao tít tắp dưới chân, Hứa Vụ nuốt nước bọt cái ực, âm thầm túm chặt lấy vạt áo Cố Thiên Triệt.
Cái tầm cao này mà rớt xuống, có chết hay không thì chưa biết, nhưng tàn phế là cái chắc.
Vạn trưởng lão đuổi theo phía sau, Cố Thiên Triệt bay thục mạng phía trước, hồn phách Hứa Vụ lơ lửng trên không trung.
Sau khi rượt đuổi đến mửa mật quá nửa tông môn, Vạn trưởng lão cuối cùng cũng bỏ cuộc, đứng lại phía sau buông lời cay nghiệt: “Thằng oắt con kia, ngươi cứ đợi đấy cho ta!”
Cố Thiên Triệt thắng gấp một cái, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ của người chiến thắng, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến sự sống chết của Hứa Vụ.
Hứa Vụ chỉ cảm thấy cơ thể hoàn toàn mất trọng lượng. Nàng buột miệng chửi thề một tiếng “Bà mẹ nó”, cả người bị hất tung lên rồi bay ngược ra phía sau qua đỉnh đầu Cố Thiên Triệt.
“Mẹ nó!” Cố Thiên Triệt hết hồn, may mà hắn nhanh tay lẹ mắt, nhoài người về phía trước chộp lấy Hứa Vụ đang lơ lửng bay ra. Gương mặt hắn vừa mới chầm chậm giương lên vẻ đắc ý, nhưng sau khi nhìn thấy thứ Hứa Vụ đang nắm trong tay, chút đắc ý đó liền bay sạch không còn một mảnh.
Đồng tử rung lên từng hồi, hắn lắp bắp hỏi: “Tiểu sư muội, muội đang cầm cái gì trong tay thế?”
Hứa Vụ túm chặt lấy vạt áo Cố Thiên Triệt, sau khi chắc chắn bản thân tuyệt đối an toàn, nàng mới từ từ nhoẻn miệng cười, vẫy vẫy dải thắt lưng trong tay: “Rõ ràng đây là thắt lưng của tứ sư huynh mà.”
Cố Thiên Triệt cúi đầu nhìn xuống.
Giây tiếp theo……
“A a a a a a!!!!! Quần ta tụt rồi!” Cố Thiên Triệt luống cuống tay chân kéo quần lên.
Đám đệ tử Vạn Kiếm tông bên dưới nghe thấy tiếng hét này, đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn.
Ai vậy?
Cố sư huynh.
Làm sao thế?
Tụt quần!
Hứa Vụ: Xong, lần này không quá một ngày, cái tin tức tứ sư huynh ngự kiếm phi hành bị tụt quần sẽ lan truyền khắp Vạn Kiếm tông.
Trớ trêu thay, sau khi kéo quần lên cẩn thận rồi tìm chỗ đáp xuống, Cố Thiên Triệt còn dương dương đắc ý nói với Hứa Vụ: “May mà không ai nhìn thấy, nếu không danh tiếng một đời của ta hôm nay đã tan tành trong tay tiểu sư muội rồi.”
Hứa Vụ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Sư tôn mà để tứ sư huynh một thân một mình ra ngoài tông môn, e rằng đến cái quần lót cũng bị người ta lừa mất thôi.
Cố Thiên Triệt cảm thấy ánh mắt Hứa Vụ nhìn mình có chút kỳ quái, một lát sau mới chợt vỡ lẽ, trong mắt toát ra vẻ ngu ngơ trong trẻo.
Hắn lùi lại một bước, hai tay túm chặt cổ áo mình, lắp bắp: “Tiểu sư muội, ta biết ta tốt hơn nhị sư huynh, muội nhìn thấy tứ sư huynh ta rồi thay lòng đổi dạ chuyển sang thích ta cũng là chuyện bình thường. Nhưng ta đã có người trong lòng rồi.”
Hứa Vụ không hiểu hắn lại đang diễn vở gì đây, chần chừ một lúc mới nói: “Muội biết mà.”
Nàng không những biết tứ sư huynh có người trong lòng, mà còn biết người đó chính là đại sư tỷ – nữ chính trong sách.
Nếu nói nhị sư huynh là đỉnh cao của motif yêu thầm, thì tứ sư huynh chính là đỉnh cao của motif công khai theo đuổi.
Tình yêu của hắn cũng giống như con người hắn vậy, nhiệt thành, chân thật, không màng sống chết.
Nhưng tiếc thay nữ chính lại tu Vô Tình đạo. Tình yêu có rực cháy đến đâu cũng chẳng thể làm tan chảy trái tim lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm của nàng, chỉ khiến nàng tìm cách né tránh.
Đáng lẽ ra phải là một thiếu niên ngập tràn nhiệt huyết thanh xuân, lại một mực tự chuốc lấy sự dày vò của tình yêu. Cuối cùng, hắn dần trở nên lầm lì ít nói, từ chỗ nổi bật giữa đám đông lại dần mờ nhạt rồi chìm lấp vào biển người.
Theo ý của Hứa Vụ, nguyên nhân vẫn là do đào rau dại chưa đủ nhiều, húp cháo trắng chưa đủ nhão. Cứ đi đào rau dại mười năm, rồi húp cháo trắng mười năm, đến lúc đó khỏi cần bận tâm ba cái tổn thương tình cảm lặt vặt này nữa, đảm bảo là trị dứt điểm.
Cố Thiên Triệt không ngờ tiểu sư muội lại thích mình đến mức, rõ ràng biết hắn đã có người trong lòng mà vẫn nhất kiến chung tình. Đáng tiếc, bọn họ định sẵn là không có kết quả.
“Tiểu sư muội, nghe sư huynh khuyên một câu, hãy quên sư huynh đi, giữa chúng ta định sẵn là không có kết quả đâu.”
Hứa Vụ: “……”
Chuyện này…… thật khó mà diễn tả thành lời.
Nhưng rất nhanh sau đó, sắc mặt hắn bỗng chốc cứng đờ!
Giọng nói run rẩy vang lên: “Sư muội năm nay bao nhiêu tuổi?”
Hứa Vụ dùng chất giọng ngọt ngào đáp: “Mười ba tuổi đó ~ còn hai tháng nữa là sinh nhật mười bốn tuổi của muội rồi.”
Sắc mặt Cố Thiên Triệt rạn nứt thấy rõ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


