Đáng lẽ ra với một người vừa mới dẫn khí nhập thể như Hứa Vụ thì không thể đột phá đến Luyện Khí tầng một nhanh như vậy. Khổ nỗi con gà ngũ sắc của Nhị trưởng lão bổ béo quá mức, nàng mới chỉ ăn một cái cánh, trải qua một đêm tu luyện, tu vi đã trực tiếp nhảy lên Luyện Khí tầng một.
Âu Dương Thanh Thiên bước tới, ân cần thăm hỏi: “Ngươi đã quen với cuộc sống trong tông môn chưa?”
Hứa Vụ ngoan ngoãn đáp lời: “Đa tạ sư tôn quan tâm, các vị sư huynh đều rất chiếu cố ta, mọi thứ ta đều thích ứng rất tốt ạ.”
Âu Dương Thanh Thiên gật đầu hài lòng: “Nếu có khó khăn gì cứ tìm sư tôn, hoặc tìm Nhị sư huynh của ngươi cũng được.”
Hứa Vụ ngoan ngoãn vâng dạ.
Âu Dương Thanh Thiên dặn dò thêm vài câu rồi mới đi vào vấn đề chính.
“Hôm nay gọi ngươi tới đây là để hỏi ngươi chuyện này. Tối qua ngươi cùng Tứ sư huynh nướng gà ngũ sắc sau núi, con gà đó các ngươi bắt được ở đâu?”
Hứa Vụ trong lòng mắng chửi xối xả, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ căng thẳng và bất an: “Dạ, là chúng ta bắt được ở ngọn núi phía sau tông môn ạ.”
Nàng mở to đôi mắt long lanh nhìn Âu Dương Thanh Thiên, vẻ mặt lúng túng hỏi: “Sư tôn, gà đó không được ăn sao ạ?”
Trước Hứa Vụ, Âu Dương Thanh Thiên đã nhận cả thảy bốn đệ tử thân truyền.
Đại đệ tử tu Vô Tình đạo, linh căn lại là Băng linh căn biến dị, cả người lúc nào cũng như một tảng băng, vừa lạnh lẽo vừa cứng nhắc.
Nhị đệ tử xuất thân từ đại thế gia, làm việc gì cũng cẩn trọng, ông đang bồi dưỡng hắn trở thành tông chủ tương lai của Vạn Kiếm tông, đương nhiên phải khắt khe hơn.
Tam đệ tử thì lầm lì ít nói, tính tình lại ngỗ ngược khó bảo, thôi không nhắc tới nữa thì hơn.
Tứ đệ tử tuy hoạt bát, nhưng khả năng gây họa thì chẳng ai bằng, khiến ông đau đầu không ít lần.
Nói chung, bốn tên đệ tử trước không một ai khiến ông bớt lo lắng.
Nay thấy Hứa Vụ ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, trái tim ông lập tức mềm nhũn.
“Đương nhiên là ăn được rồi.” Âu Dương Thanh Thiên buột miệng trả lời không cần suy nghĩ.
Nhị trưởng lão đứng bên cạnh nghe vậy tức giận đùng đùng: “Ăn được cái rắm, gà các ngươi ăn có phải gà sau núi đâu? Gà các ngươi ăn là con gà ngũ sắc mà ta đích thân dày công chăm sóc!”
Cố Thiên Triệt trừng mắt tỏ vẻ chân thành vô số tội: “Nhị trưởng lão, chúng ta thực sự không biết đó là con gà ngũ sắc ngài nuôi đâu.”
“Ta không quan tâm các ngươi biết hay không.” Nhị trưởng lão lập tức chặn họng, “Ta chỉ biết các ngươi đã ăn mất gà của ta.”
“Tông chủ, ngài nói xem chuyện hôm nay phải giải quyết thế nào.” Nhị trưởng lão quay sang chất vấn Âu Dương Thanh Thiên.
Âu Dương Thanh Thiên mệt mỏi hỏi lại: “Thế Nhị trưởng lão muốn tính sao?”
Có một đệ tử chuyên gây rắc rối thì hậu quả thế nào?
Âu Dương Thanh Thiên có thể cho bạn biết, đó là dọn dẹp đống hỗn độn riết rồi cũng thành quen.
Nhị trưởng lão lập tức chốt hạ: “Đền linh thạch.”
Cố Thiên Triệt rón rén nhích lại gần Hứa Vụ, thì thầm: “Tiểu sư muội, muội có linh thạch không?”
Hứa Vụ tròn mắt, giang hai tay tỉnh bơ: “Không có nha.”
“Vậy là tốt rồi, tốt rồi.” Cố Thiên Triệt híp mắt cười toe toét, “Ta cũng không có.”
Cuối cùng, Âu Dương Thanh Thiên đành phải tự bỏ tiền túi đền cho Nhị trưởng lão một khoản linh thạch kha khá, chuyện này mới coi như êm xuôi.
Nhị trưởng lão thay đổi sắc mặt đen sì lúc nãy, tươi cười hiền hòa nói với Cố Thiên Triệt và Hứa Vụ: “Hai sư điệt đừng nghĩ sư bá là kẻ hẹp hòi tính toán chi li. Chung quy lại cũng là tại chữ nghèo mà ra thôi.”
Nói đoạn, ông ấy còn thở dài thườn thượt ra vẻ đạo mạo.
Ngũ trưởng lão ôm Bạch Bạch thong thả bước tới, cười tủm tỉm: “Nhị trưởng lão, Bạch Bạch nhà ta vừa mới giúp ông một vố lớn, ông có nên tỏ chút lòng thành không nhỉ?”
Nụ cười trên môi Nhị trưởng lão dần tắt lịm. Ông bấm bụng, xót xa móc ra một viên thượng phẩm linh thạch đưa cho Ngũ trưởng lão.
Sau đó ông vỗ đùi đánh đét: “Chết cha, nãy ra ngoài quên cho gà ăn. Ta phải về ngay, không rảnh nói chuyện với mấy người nữa.”
Nói xong, ông quay phắt người, ba chân bốn cẳng chuồn thẳng.
Ngũ trưởng lão cười khẽ, nhẹ nhàng vung vạt áo quay bước đi.
Phong thái tiêu sái thoát tục như một vị thế ngoại cao nhân.
Cố Thiên Triệt thì thầm to nhỏ với Hứa Vụ: “Muội có biết Nhị trưởng lão có một biệt danh không?”
Hứa Vụ tò mò hùa theo: “Biệt danh gì thế?”
Thế là hai người chụm đầu vào nhau thì thầm.
Cố Thiên Triệt: “Nhị trưởng lão là chúa keo kiệt, lại cuồng nuôi gà, nên người ta đặt cho ông ấy biệt danh là ‘Gà Thiết Linh vắt chày ra nước’.”
Hứa Vụ: “?”
“Gà Thiết Linh?”
“Đó là một giống gà linh toàn thân cứng như sắt, lại còn chẳng có cọng lông nào,” Cố Thiên Triệt giải thích.
Hứa Vụ há hốc mồm. Tu tiên giới vậy mà lại có giống gà kỳ quặc đến thế.
Đúng là chuyện lạ gì cũng có thể xảy ra.
“Cơ mà…” Cố Thiên Triệt nói thêm: “Lần nào Ngũ trưởng lão cũng moi được linh thạch từ tay Nhị trưởng lão. Kể ra Ngũ trưởng lão cũng kỳ lạ thật.”
Sự tò mò của Hứa Vụ lại trỗi dậy: “Kỳ lạ chỗ nào?”
Cố Thiên Triệt: “Muội thấy con mèo Ngũ trưởng lão ôm trong lòng không? Nó đen thui từ đầu đến chân, thế mà Ngũ trưởng lão lại gọi nó là Bạch Bạch.”
Hứa Vụ: “Chỉ thế thôi á?”
Cố Thiên Triệt: “Như vậy còn chưa đủ kỳ lạ sao?”
Vừa dứt lời, ông tung ngay một cú đá vào mông Cố Thiên Triệt.
Cố Thiên Triệt bị đá văng về phía trước, vừa kịp đứng vững thì cú đá thứ hai lại lao tới.
“Thằng ranh con, ai cho ngươi trộm gà hả!”
Cố Thiên Triệt nhảy cẫng lên trong đại điện, la oai oái: “Sư tôn, người nghe ta giải thích, ta thật sự không cố ý mà.”
Chỉ là hắn thèm ăn quá thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
