“Ai cho ngươi trộm gà lại còn rủ rê cả tiểu sư muội hả!” Âu Dương Thanh Thiên không thèm nghe Cố Thiên Triệt ngụy biện, lại vung thêm một cú đá nữa.
“Sư tôn, oan uổng quá!”
“Ai cho ngươi dạy hư tiểu sư muội!”
Cố Thiên Triệt trốn vội ra sau lưng Hứa Vụ, ngó đầu ra cãi: “Không phải, sư tôn, sao người lại nói ta dạy hư tiểu sư muội chứ? Sư tôn thiên vị!”
Âu Dương Thanh Thiên đuổi sang trái, Cố Thiên Triệt chạy vòng sang phải. Ông đuổi sang phải, hắn lại chạy vòng sang trái.
Âu Dương Thanh Thiên quay sang nhìn Hứa Vụ, xem nàng sẽ lên tiếng thế nào.
Hứa Vụ chớp chớp mắt, đáp lại bằng một câu vô cùng "công bằng": "Sư tôn, Tứ sư huynh không hề dạy hư ta, là ta tự nằng nặc đòi ăn con gà đó ạ."
Cố Thiên Triệt thò đầu ra từ sau lưng Hứa Vụ, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Đúng đúng đúng..."
Nhưng lời còn chưa dứt, hắn đã nghe Hứa Vụ bồi thêm một câu: "Mặc dù Tứ sư huynh là người bắt con gà đó, nhưng cũng không thể trách Tứ sư huynh được. Huynh ấy chắc chắn cũng giống như ta, đâu biết đó là con gà ngũ sắc do Nhị trưởng lão cất công nuôi dưỡng."
Âu Dương Thanh Thiên lập tức cười lạnh một tiếng.
Cố Thiên Triệt gào thét trong cõi lòng: Tiểu sư muội, muội hại chết ta rồi!
.
Hứa Vụ vừa rời khỏi đại điện thì tình cờ chạm mặt Nhị sư huynh và Tam sư huynh đang đi tới.
Thế mới nói, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Hai mắt Hứa Vụ sáng rực lên, trong khi Văn Thanh Thời lại cứng đờ cả người.
Nhận thấy sự bất thường của Văn Thanh Thời, Mặc Xuyên nheo mắt, chằm chằm nhìn Hứa Vụ với vẻ đánh giá không thèm giấu giếm.
Dù chưa từng giáp mặt vị tiểu sư muội này, nhưng những lời đồn thổi về nàng thì hắn đã nghe không ít.
Phải công nhận, vị tiểu sư muội này cũng có chút bản lĩnh đấy.
Ít nhất thì nàng cũng khiến cả tông môn không thể xem nàng như không khí được nữa.
Chỉ nhìn lướt qua, Hứa Vụ đã nhận ra danh tính của Mặc Xuyên.
Quanh năm khoác trên mình bộ hắc y, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, điểm nhấn duy nhất là một dải kiếm tuệ hình hoa tuyết treo trên bản mạng kiếm. Nghe đâu, đó là kỷ vật do đại sư tỷ tặng hắn.
Hứa Vụ bỗng thấy ê răng.
Trong cuốn tiểu thuyết này, ba vị sư huynh đúng là mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười... độ lụy tình.
Nhị sư huynh thì ôm mối tình si giấu kín, Tứ sư huynh lại công khai theo đuổi, còn Tam sư huynh này thì thôi rồi, nam chính trong ngôn tình hệ trung khuyển chắc cũng phải ngả mũ bái phục.
Với người ngoài, Tam sư huynh ngông cuồng, ngang tàng, nhưng đứng trước đại sư tỷ lại hèn mọn, nhún nhường đến cùng cực.
Hắn cũng chẳng mở lời yêu, bởi hắn tự ti cho rằng mình không xứng. Hắn chỉ muốn lấy thân phận sư đệ để âm thầm bảo vệ nàng.
Nghe cảm động chưa.
Hứa Vụ chỉ thấy đám này có bệnh.
Không phải người có bệnh, mà là cái thế giới này có bệnh.
Biết bao nhiêu bậc kỳ tài hào kiệt lại rủ nhau mê đắm một người con gái, thật sự khiến người ta cảm thấy nực cười tột độ.
Nhưng Hứa Vụ cũng chẳng màng thay đổi điều gì, nàng cũng tự biết mình chẳng có khả năng thay đổi thế cục, nàng chỉ muốn yên ổn sống sót qua ngày mà thôi.
Nhìn thấy Hứa Vụ đang tiến về phía mình, hai chân Văn Thanh Thời cứ chực muốn quay lưng bỏ chạy.
Nhưng hắn cố kiềm lại.
Mặc Xuyên khẽ nhíu mày. Sao hắn có cảm giác Nhị sư huynh đang sợ sệt vị tiểu sư muội này nhỉ? Chắc là do hắn hoa mắt rồi.
Hứa Vụ cố nhịn cười, nàng thừa hiểu nguyên nhân phía sau phản ứng của Nhị sư huynh.
Từ trưa hôm qua, cứ rảnh rỗi là nàng lại oanh tạc tin nhắn thả thính sến súa cho Nhị sư huynh. Trong số một trăm câu của nhiệm vụ thứ hai, nàng đã chốt hạ được mười bốn câu rồi.
Đấy là chưa kể những câu Nhị sư huynh đã lỡ "seen". Tổng cộng chắc cũng ngót nghét tầm năm, sáu chục tin nhắn thôi chứ mấy.
Hứa Vụ tỏ vẻ tủi thân: "Nhị sư huynh, sao huynh lại muốn hãm hại muội?"
Bao nhiêu lời thả thính sến súa ngượng chín mặt lúc nãy bay sạch khỏi đầu Văn Thanh Thời. Vẻ mặt ôn hòa thường ngày biến mất, thay vào đó là sự sắc sảo vốn có: "Tiểu sư muội, huynh không hề có ý định hãm hại muội."
Chuyện hãm hại đồng môn sư muội, hắn tuyệt đối không bao giờ làm.
Hơn nữa, hắn và tiểu sư muội đâu có ân oán gì, cớ gì hắn phải đi hãm hại tiểu sư muội?
Chẳng lẽ chỉ vì vài… chục câu nói khiến người ta ngượng ngùng kia sao?
Đúng là vô căn cứ!
"Không đúng." Hứa Vụ la lớn: "Rõ ràng là huynh đã hại muội phải trót thương huynh nhiều như thế."
Dù bình thường điềm tĩnh đến mấy, Văn Thanh Thời lúc này cũng hận không thể nhảy bổ lên bịt ngay cái miệng của Hứa Vụ lại.
Hắn thật sự không hiểu mình đã làm gì để khiến tiểu sư muội thích, muội ấy cứ nói ra đi, hắn sửa, hắn sửa là được chứ gì!
"Phụt——"
Mặc Xuyên bật cười, thế mà hắn lại bật cười!
Bắt gặp ánh mắt của hai người, Mặc Xuyên nói: "Nhị sư huynh, tiểu sư muội này thú vị đấy chứ?"
Hứa Vụ mỉm cười, nàng đối xử rất công bằng với các sư huynh.
"Tam sư huynh, huynh trông giống một người thân của muội lắm."
Mặc Xuyên lạnh lùng liếc Hứa Vụ một cái, trong lòng cười nhạt. Từ nhỏ hắn đã sống vất vưởng như một cô hồn dã quỷ, hai chữ "người thân", hắn hoàn toàn không cần.
Giọng Hứa Vụ lại vang lên đầy hào hứng: "Muội nhớ ra rồi, huynh giống con rể của phụ thân muội."
Đồng tử Mặc Xuyên co rút, vẻ mặt vẫn lạnh băng, nhưng đôi tai lại lặng lẽ đỏ bừng.
"Phụt——"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


