Cố Thiên Triệt đang luyện kiếm bỗng hắt xì một cái rõ to, hắn đưa tay quẹt mũi, lẩm bẩm: "Người ta nói hắt xì một cái là bị chửi, hai cái là được nhớ thương. Không phải có kẻ nào đang chửi rủa ta sau lưng đấy chứ?"
……
"Hứa Vụ, muội chỉ hắt xì một cái, chắc chắn là có người đang nói xấu muội sau lưng rồi." Đệ tử ngồi cạnh Hứa Vụ thì thầm.
"Hắt xì!" Hứa Vụ bình thản hắt xì thêm cái nữa, nói: "Xong rồi, bây giờ thì có người đang nhớ ta rồi đấy."
Đệ tử kia dường như không ngờ lại có cách đối phó bá đạo thế này, sự im lặng của hắn lúc này thật đúng là chói tai.
Lời qua tiếng lại giữa hai người không gây ra quá nhiều sự chú ý.
Lúc này Hứa Vụ còn chưa biết vụ án trộm gà đã bại lộ, hơn nữa một trong hai tên tội phạm đã bị sa lưới và khai ra nàng.
Tại đại điện phong chính.
Tông chủ Vạn Kiếm tông Âu Dương Thanh Thiên vừa mới xuất quan liền phải đón tiếp Nhị trưởng lão đang bừng bừng lửa giận.
Mà hiện tại Nhị trưởng lão đang tức tối cáo trạng: “Gà của ta chắc chắn là do thằng nhãi ranh Cố Thiên Triệt bắt đi ăn. Cả tông môn này ngoài nó ra, ai dám làm ra cái chuyện tày trời đó! Tông chủ, hôm nay nếu ngài không cho ta một lời giải thích thỏa đáng, ta nhất quyết không để yên đâu.”
Âu Dương Thanh Thiên trong lòng thừa hiểu chuyện này tám phần mười là do cái tên đệ tử ngỗ nghịch của mình làm, nhưng phàm làm chuyện gì cũng phải cần có chứng cứ...
Nghĩ đến đây, Âu Dương Thanh Thiên thoáng phân tâm, đột nhiên nhớ ra trước khi bế quan mình có nhận thêm một người đệ tử.
Bây giờ Thiên Triệt đã không còn là đệ tử út nữa, nó cũng đã làm sư huynh rồi.
Hồi đó sau khi nhận đứa bé ấy làm đồ đệ, vì giải quyết xong một mối nhân quả, tu vi của ông có chút đột phá nên đành phải lập tức bế quan.
Cũng không biết đứa trẻ ấy có thích nghi được với cuộc sống trong tông môn hay không.
Hoàn hồn lại, Âu Dương Thanh Thiên nói với Nhị trưởng lão: “Nhị trưởng lão, ta hiểu ngươi đang nóng vội, nhưng ngươi cứ bình tĩnh đã. Chuyện này đợi ta gọi Thiên Triệt tới hỏi cho rõ ngọn ngành. Nếu quả thực là Thiên Triệt làm, ta nhất định sẽ cho ngươi một lời giải thích.”
“Hừ!” Nhị trưởng lão hừ lạnh một tiếng rồi ngồi phịch xuống ghế, coi như nể mặt tông chủ.
Cố Thiên Triệt nhận được tin truyền gọi liền ung dung bước vào, khom lưng cúi chào, mặt tươi như hoa chào hỏi từng bậc trưởng bối trong đại điện.
“Chào sư tôn, chào Đại trưởng lão.”
Âu Dương Thanh Thiên âm thầm lườm Cố Thiên Triệt một cái. Thằng nhãi ranh này, tốt nhất chuyện này không phải do ngươi làm.
Đại trưởng lão khẽ gật đầu đáp lại.
Cố Thiên Triệt giả vờ như bị mù, hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt sắc như dao cạo của sư tôn nhà mình.
Hắn quay sang Nhị trưởng lão lúc này mặt đang đen như đít nồi, vẫn tươi cười chào hỏi: “Chào Nhị trưởng lão.”
Nhị trưởng lão lúc này đang nhìn hắn ngứa cả mắt, giọng điệu mỉa mai hừ một tiếng “Hứ”.
Cố Thiên Triệt không chỉ giả mù mà còn giả điếc, quay sang Ngũ trưởng lão đang ngồi mỉm cười bên cạnh Nhị trưởng lão: “Chào Ngũ trưởng lão.”
Ngũ trưởng lão ôm sủng vật yêu quý trong lòng, cười tít mắt gật đầu chào lại.
Âu Dương Thanh Thiên nghiêm mặt hỏi: “Thiên Triệt, con gà ngũ sắc Nhị trưởng lão đang nuôi bị mất một con, Nhị trưởng lão nói là bị ngươi ăn thịt. Chuyện này có phải con làm không?”
Cố Thiên Triệt gãi gãi đầu, trong ánh mắt lộ vẻ bối rối: “Hả? Nhị trưởng lão mất con gà ngũ sắc sao? Chuyện từ khi nào vậy?”
Nhị trưởng lão liếc nhìn sủng vật nằm gọn trong lòng Ngũ trưởng lão, đập ngực cam đoan: “Ngươi có ăn hay không, chỉ cần để Bạch Bạch ngửi một cái là biết ngay.”
Bạch Bạch đang lười biếng nằm ườn trong lòng Ngũ trưởng lão, vừa nghe thấy tên mình lập tức vểnh tai lên.
Vốn chỉ định hóng chuyện, Ngũ trưởng lão không ngờ sủng vật nhà mình lại bị lôi vào cuộc.
Cố Thiên Triệt thản nhiên nói: “Vậy cứ để Bạch Bạch ngửi thử xem.”
Âu Dương Thanh Thiên thấy vẻ mặt của Cố Thiên Triệt, bắt đầu nghĩ rằng lần này có thể Nhị trưởng lão đã oan uổng hắn.
Ngay cả Nhị trưởng lão cũng có chút dao động.
Tuy nhiên, sự thật chứng minh Nhị trưởng lão chẳng hề vu oan. Kẻ trộm gà không ai khác chính là Cố Thiên Triệt.
Cố Thiên Triệt lập tức la bai bải: “Oan uổng quá sư tôn ơi! Đệ tử thừa nhận đêm qua có ăn gà nướng, nhưng con gà đó là do đệ tử và tiểu sư muội bắt được sau núi. Không tin ngài cứ hỏi tiểu sư muội đi.”
Âu Dương Thanh Thiên đau đầu day trán. Sao chuyện này lại dính líu đến cả đệ tử mới thu nhận của mình vậy?
Hứa Vụ đột nhiên nhận được tin nhắn từ vị sư tôn gọi nàng đến đại điện tông môn, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Không phải nói là đang bế quan sao?
Sao lại xuất quan nhanh vậy?
Trên đường đi nàng còn tự hỏi không biết có chuyện gì, nhưng khi đến nơi, nhìn thấy Cố Thiên Triệt đang làm đủ trò nháy mắt nhăn mặt với mình, nàng liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Mẹ kiếp! Tứ sư huynh thế mà lại bán đứng mình.
Lời thề non hẹn biển tối qua vẫn còn văng vẳng bên tai, thế mà giờ đây lại thành ra gió thoảng mây bay.
Chút niềm tin ít ỏi giữa người với người đi đâu mất rồi?
Đây là lần đầu tiên Âu Dương Thanh Thiên nghiêm túc đánh giá vị đệ tử mới của mình.
Tuổi còn nhỏ, khí sắc lại rất tốt, ánh mắt trong veo linh động, thoạt nhìn đã thấy ngoan ngoãn.
Nhưng điều khiến ông chú ý hơn cả là vị tiểu đệ tử này vậy mà đã đạt đến tu vi Luyện Khí tầng một.
Mức tu vi này trong số các tân đệ tử không tính là quá xuất sắc, nhưng với tư chất Tam linh căn mà có thể đạt đến Luyện Khí tầng một nhanh như vậy, đủ chứng tỏ tiểu đệ tử của ông có điểm hơn người.
Điều này khiến ngài cảm thấy vô cùng vui mừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
