Lúc này có Hứa Vụ ở cạnh, hắn tất nhiên không thể lặng lẽ mà nướng gà được.
“Tiểu sư muội ta nói cho muội nghe, con gà linh ngũ sắc này từ nhỏ đã ăn linh thực nên con nào con nấy mập ú ụ, núc ních mỡ.”
Hứa Vụ nhìn con gà linh ngũ sắc đang nướng mỡ chảy xèo xèo, gật gù đồng ý.
Đây đâu chỉ là mập ú, nếu không nói, nàng còn tưởng nó lớn lên bằng cách húp mỡ nữa kìa.
“Theo ý ta, nếu nói về kỹ năng nuôi gà, thì Nhị trưởng lão phải xếp số một.”
“Hả?” Nàng vừa mới nghe thấy cái gì cơ?
Hứa Vụ chỉ vào con gà linh ngũ sắc đang nướng trên lửa, không thể tin vào tai mình: “Huynh nói con gà này là do Nhị trưởng lão nuôi?”
Chữ “nuôi” được nàng nhấn mạnh rõ to.
Cố Thiên Triệt gật đầu: “Đúng vậy.”
Hứa Vụ: “……”
Giọng điệu còn có vẻ đương nhiên lắm cơ.
Nàng cứ ngỡ con gà này được thả rông ở ngọn núi phía sau tông môn, tối đến tự lân la đến Vườn Linh Thực ăn trộm.
Núi phía sau tông môn không chỉ nuôi thả gà mà còn vô số loại linh thú khác.
Về lý do Vạn Kiếm tông phải nuôi thả linh thú thì cũng giống như mọi khi thôi, Vạn Kiếm tông nghèo rớt mồng tơi mà!
Muốn có miếng thịt bỏ bụng thì đành phải tự túc.
Nhưng chuyện này cũng chỉ người trong Vạn Kiếm tông biết với nhau.
Dù gì đối ngoại, Vạn Kiếm tông cũng phải giữ thể diện.
Linh thú thả trên núi, bọn họ thỉnh thoảng ăn trộm một con cũng chẳng bõ bèn gì, sẽ không ai rảnh rỗi đi so đo với đệ tử thân truyền về chuyện này.
Nhưng gà do Nhị trưởng lão đích thân nuôi lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Hứa Vụ chắp tay: “Cáo từ!”
Nói đoạn, nàng định đứng dậy chuồn lẹ.
Cố Thiên Triệt vội kéo Hứa Vụ lại, nói: “Kìa tiểu sư muội, muội không ăn gà sao?”
Hứa Vụ cười gượng gạo: “Tứ sư huynh, bụng dạ muội dạo này không được tốt, sợ ăn gà này vào lại bị khó tiêu mất.”
Cố Thiên Triệt nhìn Hứa Vụ bằng ánh mắt chân thành, vỗ ngực bảo đảm: “Tiểu sư muội sợ Nhị trưởng lão phát hiện phải không, muội cứ yên tâm, cho dù Nhị trưởng lão có phát hiện ra, một mình ta sẽ chịu trận hết.”
Hứa Vụ nhìn Cố Thiên Triệt với ánh mắt đầy nghi ngờ, sao nàng lại thấy không đáng tin chút nào nhỉ?
Mặc kệ Hứa Vụ có tin hay không, Cố Thiên Triệt trực tiếp xé luôn… một cái cánh, dúi thẳng vào tay Hứa Vụ.
Sau khi tự tìm được lý do chính đáng cho bản thân, nàng đành đầu hàng trước sức cám dỗ của cái cánh kia.
Gà linh ngũ sắc do Nhị trưởng lão đích thân nuôi dưỡng tất nhiên không phải là giống gà ngũ sắc bình thường, lượng linh khí tích tụ trong cơ thể nó là rất lớn.
Hứa Vụ mới chỉ dẫn khí nhập thể, ăn một cái cánh đã là quá giới hạn rồi.
Nếu ăn quá nhiều mà không hấp thụ hết linh khí, hậu quả thực sự là nổ tan xác mà chết đấy.
Phần còn lại, tất nhiên là chui tọt vào bụng Cố Thiên Triệt.
Sau một phen phi tang vật chứng, hai người tỉnh bơ rời khỏi hiện trường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Đêm thanh vắng, những vì sao lác đác trên bầu trời.
Trên đường về, Hứa Vụ lặp lại câu hỏi từng hỏi Nhị sư huynh: "Tứ sư huynh, trong vòng một tháng tới, huynh có định bế quan hay rời khỏi tông môn không?"
Cố Thiên Triệt đáp ngay không chút suy nghĩ: "Không."
"Hầy~" Hứa Vụ bỗng thở dài não nuột, "Tứ sư huynh, hôm nay có lời đồn muội thích huynh, muội nghĩ mình cần phải đính chính lại một chút."
Cố Thiên Triệt: "?"
"Khoan đã, tiểu sư muội, hôm qua muội chẳng phải nói đối mặt với loại tình huống này, cách tốt nhất là phớt lờ, thời gian sẽ trả lời tất cả sao?"
Lẽ nào đây chính là điều cha hắn hay nói, tâm tư con gái đừng cố đoán, có đoán già đoán non cũng chẳng hiểu nổi đâu!
Hứa Vụ làm mặt nghiêm túc: "Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay, muội cảm thấy mình nhất định phải đính chính lại, đó không phải là lời đồn."
Không phải lời đồn, tức là sự thật rồi.
Cố Thiên Triệt ngớ người một lúc, sau đó là vẻ kinh ngạc tột độ, rồi đến sự lo lắng pha chút xót xa.
Hứa Vụ không hiểu, ngạc nhiên thì nàng còn hiểu được, nhưng hắn lo lắng cái gì? Mà xót xa là ý gì chứ?
Cố Thiên Triệt cân nhắc từng chữ, cẩn thận nói: "Tiểu sư muội à, sư huynh nói cho muội nghe, nam nhân chẳng có được mấy tên tử tế đâu. Muội không thể vì một cái váy đẹp, một nhánh linh thực hay một chút đồ ăn ngon mà dễ dàng trao đi tấm chân tình của mình được."
Lời này là cha hắn dạy hắn, nhưng hồi đó cha hắn nói là "nữ nhân chẳng có người nào tử tế", dặn hắn đừng vì một nụ cười hay một lời đường mật mà vội vã đâm đầu vào, dâng hiến cả trái tim.
Nhưng nhớ lại bản thân mình cũng là đàn ông, Cố Thiên Triệt đã khéo léo đổi "không có người nào tử tế" thành "chẳng có mấy tên tử tế".
Biểu cảm của Hứa Vụ trở nên thật khó tả, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn đáp: "Dạ Tứ sư huynh, muội biết rồi."
Cố Thiên Triệt hỏi lại: "Thế bây giờ muội còn thích ta nữa không?"
Hứa Vụ: "…… Không thích nữa."
Cố Thiên Triệt lúc này mới gật đầu hài lòng, nhìn Hứa Vụ bằng ánh mắt của một người lớn đang nhìn đứa trẻ ngoan biết vâng lời.
Hứa Vụ: "……"
Nói thật, muội đội ơn huynh nhiều lắm.
……
Ngày hôm sau.
"Kẻ nào trộm gà của ta!"
Từ Vườn Linh Thực vang lên một tiếng gầm rú đầy phẫn nộ và bi thương, thật khiến người nghe phải rơi lệ, kẻ thấy phải nhói lòng.
"Hắt xì!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


