Nội dung bài tập ngày hôm qua là vung kiếm một ngàn lần, hôm nay nàng dẫn khí nhập thể thành công, số lượng tăng lên thành hai ngàn lần.
Nghe hai ngàn lần có vẻ không có gì khó, nhưng Vạn trưởng lão yêu cầu tư thế vung kiếm mỗi lần đều phải chuẩn xác, nếu không sẽ không tính.
Hôm qua một ngàn lần nàng mới chỉ hoàn thành được hơn hai trăm lần, nói cách khác hôm nay nàng phải vung kiếm hơn 2700 lần.
Thế này thì nàng phế mất thôi.
Hứa Vụ trưng ra bộ mặt mếu máo, nhỏ giọng thương lượng: “Vạn trưởng lão, ngài xem hôm nay ta có thể trả góp bài tập hôm qua được không?”
Vạn trưởng lão mặt lạnh như tiền, không chút nể nang phun ra hai chữ đập tan ánh mắt đầy kỳ vọng của Hứa Vụ: “Không được!”
Trong lúc nói chuyện, thanh kiếm gỗ trên tay ông đã bay vèo ra, “chát chát” hai tiếng gõ thẳng lên đầu mấy tên đệ tử đang định lười biếng phía sau.
Đám đệ tử lập tức im thin thít, ngoan ngoãn tập luyện.
Hứa Vụ: “……”
Không được thì thôi, chẳng phải chỉ là 2757 cái thôi sao.
Nàng vung!
……
Mặt trời ngả về tây, ánh tà dương nhuộm đỏ cả một khoảng trời.
Cái thứ 2557.
Hứa Vụ vừa buông tay, thanh kiếm gỗ rơi “cạch” xuống đất, cả cánh tay nàng run lẩy bẩy không ngừng.
Vạn trưởng lão khẽ gật đầu, còn chưa kịp nói lời nào thì Cố Thiên Triệt không biết từ đâu lao tới, lôi tuột người đi.
Hắn chỉ để lại một câu: “Vạn trưởng lão, ta xin phép dẫn tiểu sư muội đi trước nhé.”
Hứa Vụ mang bộ dạng sống không bằng chết bị Cố Thiên Triệt lôi đi xềnh xệch.
“Tiểu sư muội, xốc lại tinh thần xem nào!” Cố Thiên Triệt đặt tay lên vai Hứa Vụ, lắc lấy lắc để.
Hứa Vụ trợn trắng mắt: “Tứ sư huynh, đừng… đừng lắc nữa, huynh mà lắc nữa là hồn muội lìa khỏi xác luôn đấy.”
Nghe vậy, Cố Thiên Triệt vội vã buông tay.
Hứa Vụ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cả người uể oải, rũ rượi hỏi: “Tứ sư huynh, huynh lôi muội tới đây làm gì vậy?”
“Muội quên rồi sao?” Cố Thiên Triệt tỏ vẻ sốc nặng trước trí nhớ cá vàng của Hứa Vụ, “Hôm qua chúng ta đã hẹn tối nay sư huynh dẫn muội đi ăn gà nướng mà.”
Nhắc đến chuyện này, Hứa Vụ mới thấy tỉnh táo hơn một chút.
Nàng nhìn dáo dác xung quanh, thấy lạ nên hỏi: “Tứ sư huynh, ăn gà sao huynh lại dẫn muội tới Vườn Linh Thực làm gì?”
Cố Thiên Triệt lôi ra một cành linh thực và một đoạn dây tàng hình đã chuẩn bị sẵn, buộc linh thực vào một đầu dây rồi ném ra xa, tỉnh bơ đáp: “Tất nhiên là tới đây để bắt gà rồi.”
Hứa Vụ câm nín một lúc mới lên tiếng: “Dùng linh thực để câu gà á?”
Lần đầu tiên nàng thấy chuyện này đấy.
Cố Thiên Triệt tràn đầy tự tin: “Đương nhiên rồi, tiểu sư muội muội cứ ngoan ngoãn ngồi xổm sau lưng sư huynh, chờ sư huynh câu gà về cho muội ăn.”
Hứa Vụ thầm nghĩ mình chỉ là kẻ ngoại đạo, người bản địa làm vậy ắt hẳn phải có lý do của người bản địa.
Nàng ngoan ngoãn ngồi xổm xuống sau lưng Cố Thiên Triệt, một lúc lâu trôi qua, gà thì chẳng thấy câu được con nào, nhưng muỗi thì nàng đập chết được một đống.
“Bép!”
Lại một con muỗi nữa vong mạng dưới Thiết Sa Chưởng của Hứa Vụ.
“Suỵt——” Cố Thiên Triệt ra hiệu cho Hứa Vụ giữ im lặng, rồi chỉ tay về một hướng.
Lúc này trời đã nhá nhem tối.
Hứa Vụ nhìn theo hướng Cố Thiên Triệt chỉ, liền thấy một cục bông ngũ sắc đang chầm chậm di chuyển về phía này.
Đến khi cái sinh vật đó lại gần, nàng mới nhìn rõ đó là một con gà linh ngũ sắc béo ục ịch tròn như cục sồi.
Gà linh ngũ sắc sở dĩ có cái tên này là vì bộ lông của nó có tới năm màu.
Lông của loài gà này màu sắc rực rỡ, dưới ánh nắng mặt trời còn tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, thường được dùng làm đồ trang trí, vô cùng được ưa chuộng.
Hai người nín thở tập trung, chằm chằm nhìn con gà linh ngũ sắc lững thững bước tới trước cành linh thực mà Cố Thiên Triệt vừa ném, cúi đầu định mổ.
Cố Thiên Triệt nhẹ nhàng kéo sợi dây tàng hình, cành linh thực liền nhích về phía trước một đoạn.
Cành linh thực lại trượt khỏi mỏ gà.
Con gà linh ngũ sắc lại bước thêm một bước, Cố Thiên Triệt lại kéo sợi dây tàng hình.
Cứ thế một kẻ chạy, một kẻ đuổi, con gà linh ngũ sắc cuối cùng cũng nổi điên!
Nó vỗ phành phạch đôi cánh, lao tới mổ lấy mổ để vào cành linh thực.
Cố Thiên Triệt hai tay thoăn thoắt thu sợi dây tàng hình về, chờ con gà linh ngũ sắc đến gần liền tung một cú nhảy vồ tới.
Tóm gọn được cổ gà.
Con gà linh ngũ sắc kinh hãi tột độ, vươn cổ định kêu to nhưng lại chẳng thể phát ra được một tiếng nào.
Khung cảnh bỗng chốc trở nên vô cùng hài hước.
Hứa Vụ đứng bật dậy, giơ ngón tay cái lên với Cố Thiên Triệt: “Tứ sư huynh, huynh đúng là người bắt gà bẩm sinh!”
Cố Thiên Triệt hả hê đón nhận danh hiệu này, tiện tay quăng cành linh thực và sợi dây tàng hình vào không gian lưu trữ, rồi cũng giơ ngón tay cái đáp lễ Hứa Vụ: “Tiểu sư muội, muội cũng cừ lắm, đúng là tay thiên tài đập muỗi.”
Hứa Vụ: “……”
Ha ha, vui thế không biết.
Cố Thiên Triệt thao tác thuần thục, nhanh chóng nhổ lông mổ bụng con gà linh ngũ sắc, Hứa Vụ cũng không rảnh rỗi, nàng nhặt nhạnh được một mớ cành khô chất đống lại.
Trời lúc này đã tối mịt, lửa vừa bén lên, xung quanh liền sáng rực.
Cố Thiên Triệt là chúa nói nhiều, lúc ở một mình còn có thể lảm nhảm với thanh kiếm Phù Quang cả buổi sáng, đến mức thanh kiếm phát bực hắn mới chịu thôi dù vẫn còn thèm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)