Mọi người hoảng hốt nhường đường, chỉ cảm thấy một luồng gió gào thét sượt qua, để lại một màn bụi mù mịt.
"Ai vậy? Chạy trối chết luôn."
"Cái tốc độ này, con Bạch Bạch ngũ trưởng lão nuôi cũng phải bái lạy."
"Trang phục đệ tử thân truyền, không phải là vị tiểu sư muội tông chủ mới nhận đó chứ?"
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, trên mặt hiện rõ vẻ thấu hiểu.
Giờ học buổi sáng đã bắt đầu rồi, vị tiểu sư muội này rõ ràng là đi trễ nha!
Trải qua một đêm, có vẻ như số lượng người thành công dẫn khí nhập thể đã tăng thêm mười đệ tử.
Hứa Vụ không nhịn được mà cảm thán, đệ tử Vạn Kiếm tông quả thực là quá chăm chỉ!
Nhưng những người này nếu không phải là đơn linh căn thì cũng là song linh căn, việc dẫn khí nhập thể thành công với họ là điều hết sức bình thường. Tuy nhiên, một Tam linh căn như Hứa Vụ lẫn vào trong đó lại có chút nổi bật quá mức.
"Hứa Vụ, ngươi đã dẫn khí nhập thể thành công rồi sao?" Trưởng lão giảng bài hỏi với giọng điệu chắc chắn.
Chỉ một câu nói đã lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người về phía Hứa Vụ.
Những ánh mắt ấy có kinh ngạc, có khó tin, và cả ghen tị.
Dưới những ánh mắt ấy, Hứa Vụ tỏ ra bình thản như không, cười đáp lại trưởng lão giảng bài: "Sáng nay ta mới thành công."
Trưởng lão giảng bài tỏ vẻ khen ngợi: "Ngươi có ngộ tính không tồi."
Tam linh căn mà chỉ tốn một đêm để thành công dẫn khí nhập thể, trước đây không phải chưa từng có, nhưng những người đó không ngoại lệ đều là những người có ngộ tính cực kỳ xuất sắc.
Những người như vậy, nếu có cơ duyên đoạt được một gốc Tẩy Linh thảo để tẩy bớt một linh căn, trở thành song linh căn, thì tương lai thành tựu chắc chắn sẽ không hề nhỏ.
Tẩy Linh thảo tuy hiếm như lông phượng sừng lân, nhưng nếu tông chủ muốn, việc tìm một gốc Tẩy Linh thảo cho đệ tử nhỏ của mình không phải là điều bất khả thi.
Chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Trưởng lão giảng bài thực sự tràn ngập kỳ vọng vào sự phát triển của Hứa Vụ trong tương lai.
Sau một buổi sáng đầy ồn ào và rắc rối, tiết học buổi sáng cuối cùng cũng suôn sẻ kết thúc.
Chân trước trưởng lão giảng bài vừa ra khỏi cửa, Hứa Vụ chân sau liền phi thẳng ra ngoài, phóng thẳng đến nhà ăn.
Những đệ tử khác cũng không cam lòng chịu thua kém, rồng rắn nối đuôi nhau lao ra khỏi phòng học.
Trưởng lão giảng bài hơi sững người, sau đó lắc đầu bật cười, nói: "Lứa đệ tử nhập môn lần này thật là tràn đầy sức sống."
Nhưng có sức sống là tốt.
Đệ tử Vạn Kiếm tông không sợ có sức sống, chỉ sợ thiếu sức sống.
Đến khi Hứa Vụ thong thả cầm năm cái bánh bao xoắn bước ra khỏi nhà ăn, những đệ tử khác mới hớt hải đuổi tới cửa.
Trông thấy Hứa Vụ, đám đệ tử ấy đứa nào đứa nấy thở hồng hộc, vẻ mặt như gặp phải ma.
Đám người tốn công sức chạy bán sống bán chết cũng không theo kịp: "……"
Cô nàng này chạy trốn giỏi thật, mà cũng đáng ghét thật.
……
Sau khi về đến chỗ ở và lấp đầy cái dạ dày trống rỗng, Hứa Vụ bắt đầu suy nghĩ về nhiệm vụ dài hạn.
Nhớ lại ý tưởng chưa được xác minh tối qua, Hứa Vụ lập tức lấy máy truyền tin ra, gửi một tin nhắn cho Nhị sư huynh.
Hứa Vụ: Nhị sư huynh, buổi trưa tốt lành!
Bên kia rất nhanh đã phản hồi.
Nhị sư huynh: Tiểu sư muội buổi trưa tốt lành.
Hứa Vụ: Tối qua thực sự làm phiền Nhị sư huynh quá.
Nhị sư huynh: Không phiền, tiểu sư muội rất thông minh.
Hứa Vụ lại một lần nữa cảm động, dịu dàng quả thực là bản chất của Nhị sư huynh. Hỏi thế gian, một Nhị sư huynh như thế ai mà không yêu cho được?
À, đại sư tỷ thì không yêu.
Một lần nữa nhớ tới nội dung trong sách, Hứa Vụ thầm nhủ trong lòng thật xui xẻo, nhưng tay vẫn thoăn thoắt gửi đi một tin nhắn nữa.
Hứa Vụ: Nhị sư huynh, trong vòng một tháng tới, huynh có định rời khỏi tông môn hay bế quan không?
Nhị sư huynh: Trước khi sư tôn xuất quan, huynh sẽ không bế quan, cũng sẽ không rời khỏi tông môn.
Đọc được tin nhắn, Hứa Vụ gật đầu, trong lòng đã nắm chắc phần nào.
Hứa Vụ: Nhị sư huynh, muội vừa mới phạm phải một lỗi lầm.
Bên kia, với tư cách là đệ tử thân truyền gánh vác một phần công việc của tông môn, người mà ai cũng ngầm thừa nhận sẽ là tông chủ tương lai của Vạn Kiếm tông, Văn Thanh Thời đương nhiên nắm bắt tin tức lớn nhỏ trong tông môn nhanh hơn người khác.
Là đệ tử của chưởng môn đang bế quan, lại là Nhị sư huynh, Văn Thanh Thời đương nhiên phải để mắt đến tiểu sư muội mới nhập môn nhiều hơn một chút.
Do đó, hắn cũng sớm biết chuyện Hứa Vụ đến muộn trong giờ học buổi sáng.
Văn Thanh Thời tưởng Hứa Vụ đang nói về việc này, vừa định hạ mắt nhắn lại thì một tin nhắn khác hiện lên, khiến đồng tử hắn co rút lại, vẻ mặt cứng đờ, ngẩn người ra.
Hứa Vụ: Đó là yêu Nhị sư huynh đến không biết phải làm sao.
Không thấy Nhị sư huynh trả lời, Hứa Vụ cũng chẳng bận tâm, vì nàng đã có được đáp án cho điều cần kiểm chứng.
【 Tinh! Sinh mệnh giá trị của ký chủ +10 (ngày) 】
Quả nhiên đúng như nàng dự đoán, không nhất thiết phải đứng trước mặt mục tiêu để nói mấy lời sến súa.
Hứa Vụ vuốt cằm suy nghĩ, nàng đoán chừng chỉ cần nhân vật mục tiêu nghe thấy hoặc nhìn thấy là được.
Nếu thật sự là như vậy, thì độ khó của nhiệm vụ đã giảm đi đáng kể.
……
Tâm trạng vui vẻ của Hứa Vụ đột nhiên vụt tắt khi đến giờ học kiếm pháp buổi chiều.
"Hứa Vụ." Vạn trưởng lão gọi, "Hôm nay ngươi phải hoàn thành bài tập của ngày hôm qua mới được tan học."
Hứa Vụ, Hứa Vụ cảm giác như trời sập xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)