Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Hành động vĩ đại vừa nhập môn đã đập nát sau núi thành hố to của Diệp Kiều quá mức kinh người, dẫn đến việc sau khi nàng nhận xong bài thân phận, về đến chỗ ở liền chịu không ít ánh mắt chú ý.

Muôn hình muôn vẻ các loại đánh giá, tò mò và tìm tòi nghiên cứu chiếm đa số, may mắn là da mặt Diệp Kiều dày, nàng coi như không có việc gì gật đầu chào bọn họ, ra vẻ lãnh đạo xuống nông thôn thị sát, sau đó đi vào sân.

Các đệ tử ngoại môn đang đánh giá nàng: "..." Ngươi đúng là không biết xấu hổ thật mà.

Sân ở giống như kiểu tứ hợp viện, mỗi đệ tử ngoại môn đều có chỗ ở riêng, Diệp Kiều đơn giản kiểm kê lại linh thạch của mình, lúc này liền có đệ tử tiến lại gần.

"Ngươi có quen Mộc Trọng Hi sao?"

Cảnh tượng nàng và Mộc Trọng Hi từ trên trời rơi xuống quá mức ấn tượng, khiến không ít người tò mò về mối quan hệ của hai người.

Diệp Kiều lắc đầu: "Không thân, chỉ là vừa khéo đụng phải thôi."

Nam đệ tử hiểu rõ gật đầu, cũng phải, đệ tử thân truyền sao có thể đi cùng với đám ngoại môn bọn họ chứ.

"Ta tên Đỗ Thuần, là Kiếm tu, còn ngươi?"

"Diệp Kiều." Nàng thần sắc ngoan ngoãn, lời ít ý nhiều: "Là trẻ mồ côi."

Đỗ Thuần bị lời nói thẳng thắn của nàng làm nghẹn họng, hắn phát hiện tiểu cô nương này thật sự có bản lĩnh giết chết cuộc trò chuyện, thiếu niên bắt đầu vắt hết óc tìm đề tài: "Ngày mai có buổi học sớm, đến lúc đó cùng đi nhé?"

Tính cách Đỗ Thuần sởi lởi, nhìn dáng vẻ hẳn là lạ nước lạ cái nên muốn tìm người đi cùng cho có bạn.

"Không thành vấn đề."

Diệp Kiều không từ chối, có người kết bạn tự nhiên là tốt.

Tu chân giới không phải nơi tranh đấu bình thường, vừa mới nhập môn còn chưa cho cơ hội thích nghi đã bắt đầu phải đi học.

Chương trình học của Kiếm tu đơn giản chỉ là huy kiếm, luyện kiếm, đối với các Kiếm tu khác thì khô khan và vô vị.

Thế nhưng đối với Diệp Kiều, một người đến từ hiện đại mà nói thì đây lại là trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ, hồi nhỏ nàng xem phim truyền hình cũng rất hâm mộ những vị tiên nhân múa kiếm như nước chảy mây trôi, chiêu thức đẹp mắt lại sắc bén.

"Đây là kiếm quyết ngoại môn của Trường Minh Tông." Đệ tử nội môn phát kiếm quyết dặn dò: "Tuy chỉ là chút chiêu thức cơ bản, nhưng cũng không thể lười biếng, sẽ có trưởng lão phụ trách kiểm tra công khóa một ngày của các ngươi."

Đêm qua Diệp Kiều vẽ bùa cả đêm, lúc này tinh thần có chút uể oải.

Nàng dùng sức xoa mặt, lật xem cuốn kiếm quyết có tên thật là Thanh Phong Quyết này, bên trong quả thực là những chiêu thức cơ bản, thức mở đầu cũng vô cùng đơn giản.

Diệp Kiều quan sát những đệ tử ngoại môn xung quanh đã bắt đầu múa kiếm luyện tập, nàng có trí nhớ tốt, rất dễ dàng nhìn ra vấn đề, bọn họ đều luyện kiếm quyết cơ bản, nhưng tư thế và động tác múa kiếm của mỗi người dường như đều không giống nhau lắm.

Nói cách khác chính là đều không quá chuẩn xác.

Diệp Kiều rũ mắt cúi đầu nghiên cứu Thanh Phong Quyết, lật xem từng trang kiếm pháp, bởi vì quá mức tập trung, nàng dần dần phát hiện người tí hon trong sách phảng phất như đang chuyển động, múa kiếm ngay trước mắt nàng, tựa như rồng bay phượng múa, toát lên vẻ sắc bén khó tả.

Dần dần, cả người Diệp Kiều như tiến vào một loại cảnh giới huyền diệu, tiếng ồn ào xung quanh dần biến mất, trong đầu chỉ còn lại động tác thủ thế của người tí hon trong kiếm quyết, bóng kiếm lưu loát đung đưa trước mắt, trong thoáng chốc cắt qua ánh mặt trời, nhuệ khí bức người.

Nàng cũng không rõ đây là tình huống gì, chờ đến khi hoàn hồn lại, nàng được thông báo rằng mình đã đứng ngẩn ngơ tại chỗ suốt một canh giờ.

Nếu có trưởng lão ở đây sẽ hiểu ngay, trạng thái này của Diệp Kiều chính là điều mà rất nhiều tu sĩ gọi là nhập định.

Nhập định chú trọng vào ngộ tính, thông thường tu sĩ nhập định được hai ba lần đã thuộc hàng ngộ tính cực cao.

Giống như loại một phát ăn ngay này của Diệp Kiều thật đúng là hiếm có.

Đỗ Thuần đi đến bên cạnh nàng: "Học xong chưa?"

Trong đầu Diệp Kiều vẫn toàn là cảnh tượng người tí hon múa kiếm vừa rồi, nghe vậy liền theo bản năng gật đầu, ngay sau đó lại lắc đầu.

Nếu không đến lúc đó lỡ cướp mất sự nổi bật của mấy người kia thì cuộc sống ở ngoại môn tuyệt đối không dễ chịu đâu.

Vốn dĩ còn định múa kiếm thử xem thành quả, nghe vậy Diệp Kiều cũng hoàn toàn dập tắt ý niệm này: "Đa tạ."

Làm một người làm công ăn lương quanh năm lăn lộn chốn công sở, nàng đương nhiên hiểu rõ kết quả của việc quá mức nổi trội chỉ có nước bị xa lánh mà thôi.

Bình thường thực ra cũng chẳng có gì là không tốt.

Thành tích tầm thường mới là điều ít bị chú ý nhất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc