Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Kiều thành khẩn đáp: "Con muốn bái nhập Trường Minh Tông."
Triệu trưởng lão: "..." Ta thấy ngươi cố tình đến chọc tức ta thì có.
Đám đệ tử ngoại môn vừa mới báo danh đều kính sợ nhìn Diệp Kiều.
Lợi hại thật.
Năm đại tông môn, chỉ riêng ngoại môn đã có hơn một ngàn đệ tử mới nhập môn.
Muốn được nội môn trưởng lão nhớ kỹ trong số hơn một ngàn người này khó khăn biết nhường nào?
Nhưng Diệp Kiều đã làm được.
Ngay ngày đầu tiên báo danh tân sinh, nàng đã nhanh chóng nổi danh theo một cách độc nhất vô nhị, đồng thời cũng khiến Triệu trưởng lão khắc sâu cái tên Diệp Kiều này.
Thiếu niên vẫn luôn đứng bên cạnh không nói gì cũng không kìm được mỉm cười, kẻ dở hơi này ở đâu ra vậy?
Sợ Triệu trưởng lão bị chọc tức đến mức sinh bệnh, hắn thu lại vẻ mặt xem kịch vui, lộ ra nụ cười ôn nhu, liếc nhẹ Diệp Kiều một cái: "Tên gì?"
"Diệp Kiều."
Thiếu niên gật đầu, khắc tên nàng vào miếng ngọc bội màu trắng: "Cầm lấy, một tháng sau tiến hành kiểm tra thiên phú."
Diệp Kiều nói một tiếng cảm ơn, quan sát một vòng cảnh vật xung quanh, cảm thán: "Chỗ này của các huynh đẹp thật đấy."
Nơi này bất kể là nhìn ngang hay nhìn dọc, hay là nhìn từ góc độ phát triển của nhân loại thì đều không bới ra được bất cứ khuyết điểm nào.
"Ta tên là Tiết Dư."
Tiết Dư thấy nàng khá thú vị, hắn khẽ cười: "Là một trong những đệ tử thân truyền của Trường Minh Tông."
Diệp Kiều hơi sửng sốt.
... Tiết Dư?
Đó chẳng phải là nam phụ lốp xe dự phòng ấm áp trong tiểu thuyết sao?
Thấy nàng mãi không đáp lời, Tiết Dư cũng không để ý, hắn thu lại nụ cười, liếc nhìn sư đệ nhà mình: "Đệ nhặt được đệ tử này ở đâu về đấy?"
Mộc Trọng Hi không nghe ra sự trêu chọc của hắn, gãi đầu nói: "Gặp ở chợ đen, nàng nói muốn đến Trường Minh Tông của chúng ta nên đệ đưa nàng tới."
Thiếu niên trầm mặc vài giây, nhìn thoáng qua Diệp Kiều, sau đó truyền âm từ đáy lòng: "Đệ có chắc là không bị người ta lợi dụng không?"
Y phục thân truyền của Mộc Trọng Hi nổi bật biết bao nhiêu.
Tuy hắn cũng không muốn dùng ác ý để suy đoán một tiểu cô nương, nhưng biết đâu nàng nhắm vào thân phận thân truyền của Mộc Trọng Hi, lợi dụng sư đệ ngốc bạch ngọt này của hắn thì sao?
Mộc Trọng Hi bất mãn: "Huynh đúng là tâm lý đen tối, cứ đem người ta nghĩ xấu xa như huynh là sao?"
Tiết Dư: "..." Cái tên đầu gỗ này.
Hai người trao đổi bằng truyền âm ngầm nên Diệp Kiều hoàn toàn không nghe thấy.
Sau khi hoàn hồn, nàng nhìn về phía Mộc Trọng Hi, muốn cảm tạ đối phương: "Vừa rồi cảm ơn huynh đã chở ta một đoạn, đưa ta đến Trường Minh Tông."
Lời này của nàng vừa khéo xác minh suy nghĩ của Tiết Dư, hắn dùng biểu cảm 'quả nhiên là thế' nhìn Mộc Trọng Hi.
—— Đây không phải là tới làm quen bắt quàng làm họ sao?
Diệp Kiều xác thực là tới cảm tạ Mộc Trọng Hi, nhưng nàng chính là kẻ nghèo rớt mồng tơi, nên cũng mặt dày nói: "Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, cho nên ta sẽ không cảm tạ nữa."
"Mộc sư huynh, sau này còn gặp lại."
Nàng nói xong liền cắm đầu chạy, để lại Mộc Trọng Hi đứng hỗn độn trong gió.
Hắn phản ứng lại, vội vàng túm lấy Diệp Kiều: "Không phải ngươi kiếm được chút tiền ở chợ đen sao? Nể tình ngươi nghèo như vậy, số linh thạch kiếm được ta ba ngươi bảy."
Sắc mặt hắn dịu lại đôi chút, lại nghe Diệp Kiều nói tiếp: "Đây là mạng sống của ta."
Khóe miệng Mộc Trọng Hi giật giật liên hồi: "Thôi bỏ đi, ta không cần nữa."
Hắn còn chưa đến mức phải tính toán chi li một chút linh thạch cỏn con đó.
Nếu đổi làm tu sĩ khác thì đã sớm hổ thẹn vạn phần, nhưng Diệp Kiều lại rất không biết xấu hổ: "Ồ, vậy ta không đưa nữa nhé."
"Dù sao thì giấy bùa cũng rất đắt."
Mộc Trọng Hi: "..."
Tiết Dư: "..."
Diễn biến này hắn làm sao cũng không lường trước được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










