Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Diệp Kiều không có chí hướng lớn lao gì, nàng chỉ muốn an ổn sống qua ngày tại ngoại môn này.

Sau khi kết thúc một ngày học tập, biểu hiện của Diệp Kiều không quá nổi bật cũng chẳng phải kém cỏi nhất, nàng thu huyền kiếm lại, xoa xoa cái bụng đang kêu ùng ục vì đói, đứng dậy đi thẳng đến thực đường.

Trường Minh Tông tuy rằng có chút cạnh tranh khốc liệt, nhưng cũng rất nhân văn, bao ăn bao ở, ngoại trừ việc phải luyện kiếm ra thì căn bản không cần quá mức nỗ lực tu luyện.

Đây quả thực là điều mà một người làm công ăn lương như nàng theo đuổi suốt đời.

Diệp Kiều vừa mới tan học đã nhìn thấy bộ y phục màu đỏ rực rỡ của Mộc Trọng Hi, nàng chớp mắt, cũng chẳng hề ngạc nhiên: "Là ngươi à."

Trong tiểu thuyết, Mộc Trọng Hi được thiết lập là nhân vật nhiệt tình như lửa.

Nói cách khác, hắn gặp con chó cũng có thể tán gẫu vài câu.

Mộc Trọng Hi rất hưng phấn: "Đi, tiểu gia dẫn ngươi đi dạo."

Dù sao Diệp Kiều cũng coi như là do hắn dẫn vào tông môn, nghe nói ngoại môn vừa tan học, hắn liền tung tăng chạy tới đây.

Diệp Kiều tùy ý ừ một tiếng, sự chú ý lại không đặt ở chuyện đó.

Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào thanh kiếm màu đỏ bên hông Mộc Trọng Hi, trầm ngâm hỏi: "Đây là bản mạng kiếm của ngươi sao?"

Chất liệu kiếm ở Tu chân giới rất đặc biệt, ngay cả thanh huyền kiếm bình thường nhất của Diệp Kiều cũng rất nặng, vừa rồi chỉ múa kiếm mười mấy cái mà cổ tay nàng đã mỏi nhừ, suýt chút nữa không nhấc lên nổi.

Điều này khiến Diệp Kiều nảy sinh vài phần hứng thú đối với linh kiếm của tu sĩ.

"Ừ." Hắn nắm lấy chuôi kiếm: "Nó tên là Triều Tịch Kiếm, xếp hạng thứ ba trên Linh Khí Bảng, là quà gặp mặt sư phụ tặng ta."

"Ta có thể sờ thử không?"

Mộc Trọng Hi do dự: "Đây là vợ ta đấy."

Vợ của Kiếm tu đều là kiếm.

Nói đến thì nguyên chủ cũng là Kiếm tu, nhưng nàng lại không có bản mạng kiếm.

Diệp Kiều biết nghe lời phải bèn nói: "Vậy ta có thể sờ vợ ngươi một chút được không?"

Mộc Trọng Hi trầm ngâm một lát: "Sở dĩ nó lạnh như vậy chắc là do chất liệu của linh kiếm."

"Kiếm này của ta được làm từ ngàn năm hàn băng đấy."

"Nhưng mà Triều Tịch Kiếm thế mà không tấn công ngươi?" Điều này khiến hắn cảm thấy có chút bất ngờ.

"Trước kia ai muốn chạm vào nó đều bị đánh bay."

Linh kiếm đều có tính tình, đặc biệt là cực phẩm linh kiếm như Triều Tịch Kiếm.

Diệp Kiều không nghĩ nhiều: "Chứng tỏ ta rất được yêu thích."

Thực đường là nơi các đệ tử ngoại môn thường lui tới, Diệp Kiều lấy xong đồ ăn liền hết sức chuyên chú bắt đầu ăn cơm.

Nàng không kén ăn, hơn nữa Trường Minh Tông tuy chỉ có màn thầu nhưng hương vị cũng khá ngon, nàng một hơi lấy năm cái, ăn vô cùng nhập tâm khiến Mộc Trọng Hi có chút tặc lưỡi.

Lần đầu tiên thấy có người ăn khỏe như vậy.

Hắn do dự một lát rồi hỏi: "Tối nay nếu ngươi không buồn ngủ, có muốn cùng ta xuống núi đi dạo không?"

Diệp Kiều ngẫm nghĩ: "Cũng được." Vừa khéo đêm qua nàng vẽ được ít bùa chú, có thể đem đi bán đổi lấy linh thạch.

Nhắc đến chuyện này, Mộc Trọng Hi chỉ vào Diệp Kiều: "Hóa ra ngươi là Kiếm tu à."

Nàng ừ một tiếng: "Sao thế?" Có vấn đề gì không?

"Vậy tại sao ngươi còn biết vẽ bùa?" Thiếu niên nghi hoặc cực kỳ: "Ngươi là song tu hai đạo ư?"

Tu chân giới cũng không phải không có người song tu hai đạo, nhưng loại này chiếm số lượng rất ít, rốt cuộc muốn học tốt một đạo đã rất khó, càng đừng nói đến việc song hành cả hai.

Mộc Trọng Hi thì chấp nhận số phận rồi, hắn không có thiên phú vẽ bùa, hơn nữa làm một Kiếm tu cũng chẳng có gì không tốt.

Diệp Kiều: "Không phải, ta chỉ vẽ chơi thôi, hiện tại cũng chỉ biết vẽ mấy loại bùa chú cơ bản nhất."

Nàng không được tính là Phù tu, ngay cả sách dạy vẽ bùa chính quy cũng chưa từng thấy qua, vẽ ra cũng toàn là mấy loại bùa chú cấp thấp không được xếp hạng, hơn nữa có thể thành công hơn phân nửa là nhờ vào ký ức trong đầu nguyên chủ.

Mộc Trọng Hi trầm ngâm một lát: "Nếu ngươi muốn học vẽ bùa, chi bằng thỉnh giáo Minh Huyền xem sao?"

"Minh Huyền?" Nàng chần chờ hỏi lại.

Cái tên này nghe quen tai thật đấy.

"Là Minh Huyền thuộc dòng chính của tám đại thế gia sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc