Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

"Hôm nay."

"Hình như hạn chót báo danh là tối nay."

Thần sắc hắn có chút kinh ngạc: "Chẳng lẽ ngươi không biết sao?"

Trường Minh Tông dù sao cũng là một trong năm đại tông môn của Tu chân giới, chuyện tuyển sinh ngoại môn lớn như vậy, cho dù là tán tu kiến thức hạn hẹp đến đâu cũng nên biết chứ?

Diệp Kiều quả thật không biết, nàng trầm mặc vài giây rồi hỏi: "Vậy bây giờ là giờ nào rồi?"

Nàng còn cơ hội không?

Mộc Trọng Hi cũng chợt phản ứng lại, hắn gân cổ hét lên một tiếng: "Còn có nửa canh giờ nữa là kết thúc tuyển sinh rồi, ngươi mà chậm nữa là không kịp đâu."

Trường kiếm trong tay bị ném ra, chợt biến lớn ngay trước mắt, hắn nhảy lên trước, vươn tay về phía Diệp Kiều: "Lên đi."

Có thể ngự kiếm, tu vi phải từ Trúc Cơ trở lên.

Nhưng thiếu niên trước mắt này nhìn qua cũng chỉ trạc tuổi mình, thế mà đã là Trúc Cơ.

Nàng không làm bộ làm tịch, vươn tay để hắn kéo lên kiếm.

Trường kiếm lơ lửng giữa không trung rồi lao vút lên tận trời xanh, Diệp Kiều thuận lợi trải nghiệm cảm giác phi thăng một chút, phong cảnh xung quanh căn bản nhìn không rõ, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta say xe.

Mộc Trọng Hi muốn về tông môn trước giờ đóng cửa, bằng không kiểu gì cũng bị Triệu trưởng lão tẩn cho một trận, mắt thấy sắp không kịp rồi, hắn vội vàng thúc giục kiếm quyết, lần nữa gia tăng tốc độ.

Diệp Kiều có chút sợ độ cao, sợ mình bị ngã xuống nên túm chặt lấy tóc của Mộc Trọng Hi, gào lên thảm thiết: "A a a, ngươi có bằng lái không đấy!"

Nàng suýt chút nữa bị lắc đến nôn ra rồi.

Mộc Trọng Hi đau đớn kêu oai oái: "Đừng có túm tóc tiểu gia."

Hai người cứ thế lôi lôi kéo kéo, thân kiếm bắt đầu loạng choạng chao đảo, đúng lúc này có một chiếc tàu bay lướt tới.

"Chỉ còn nửa canh giờ nữa là kết thúc rồi." Thiếu niên nhẹ nhàng thở dài: "Biết đi đâu tìm thiên tài cho người đây hả Triệu trưởng lão."

"Năm nay phàm là kẻ có tư chất tốt một chút thì đều đã sang tông môn khác hết rồi."

Trăm năm qua, Trường Minh Tông luôn đứng vững ở vị trí đếm ngược trong các kỳ đại bỉ, tài nguyên không theo kịp, tự nhiên đệ tử thu được cũng đều là những kẻ tư chất bình thường.

Nhưng cũng không có quyền lựa chọn, mười năm mới có một lần tổng tuyển cử, dù sao cũng phải thay máu mới.

Triệu trưởng lão cũng chẳng ôm hy vọng gì, chỉ là mắt thấy đại bỉ còn chưa đầy một năm nữa là tới, nghĩ đến đợt tuyển sinh ngoại môn này thử thời vận xem sao, nhỡ đâu tìm được chút thiên phú xuất chúng thì sao.

"Tên tiểu tử thối Mộc Trọng Hi kia vẫn chưa về à?"

Thiếu niên lắc đầu: "Chắc lại đi chơi rồi."

"Suốt ngày không làm việc đàng hoàng." Triệu trưởng lão hừ lạnh, cứ nhìn mấy tên đệ tử thân truyền cà lơ phất phơ này, trông chờ bọn chúng giành giải trong kỳ đại bỉ sang năm, thà rằng trông chờ trên trời rớt xuống một hạt giống tốt còn dễ dàng hơn.

Mắt thấy sắc trời ngày càng tối, lại chậm chạp không có đệ tử tới báo danh, Triệu trưởng lão phất tay, đang định dẫn đám ngoại môn dẹp đường hồi phủ thì thiếu niên đột nhiên nói: "Trưởng lão, trên trời hình như có thứ gì đang rơi xuống?"

Triệu trưởng lão: "Hả?"

Hắn hơi ngơ ngác, giây tiếp theo liền nhìn thấy hai người từ trên trời giáng xuống, kèm theo đó là tiếng thét chói tai cùng tiếng chửi thề kinh hoàng.

Cảm giác không trọng lượng khiến Diệp Kiều nhanh chóng xoay người khi sắp chạm đất, sau đó tiếp đất một cách cực kỳ soái khí.

Mộc Trọng Hi cũng kịp thời điều chỉnh tư thế ngay trước một giây khi rơi xuống.

Động tĩnh của hai người khi tiếp đất quá lớn, thành công đập ra một cái hố to đùng trên mặt đất.

Mộc Trọng Hi chậm rãi đứng lên từ dưới hố, hắn vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc vừa rồi nên có chút hưng phấn: "Vãi chưởng, quá kích thích, ngươi có nhìn thấy tư thế tiếp đất vừa rồi của ta không? Ta đặt tên cho nó là Kim Kê Độc Lập."

Diệp Kiều: "Tuyệt đấy ~"

Hai người bò từ dưới hố lên, kết quả ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt nhìn chằm chằm muốn giết người của một lão giả tiên phong đạo cốt.

Triệu trưởng lão nhìn cái hố hình người trên mặt đất, nhịp tim đập nhanh hơn hẳn, hắn chỉ vào hai người mà tay run run, giận tím mặt: "Ai cho phép các ngươi đập ra một cái hố ở sau núi hả? Các ngươi có biết tiền tu sửa mặt đất đắt thế nào không?"

Diệp Kiều chần chờ một lát: "... Hay là để con lấp cái hố này lại cho ngài nhé?"

Mộc Trọng Hi khoác vai Diệp Kiều, thản nhiên nói: "Không sao đâu, chỉ là một cái hố thôi mà, Triệu trưởng lão không phải người keo kiệt như vậy đâu."

Triệu trưởng lão hít sâu một hơi, không muốn nhìn cái thứ ngốc nghếch Mộc Trọng Hi này nữa, quay sang hỏi Diệp Kiều: "Ngươi tới nơi này làm gì?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc