Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Diệp Kiều hơi sửng sốt.

Đừng nói chứ, nàng thật sự từng nghe qua cái tên này.

Cái tên xui xẻo vì nữ chính mà tự hủy đạo tâm trong tiểu thuyết, chẳng phải tên là Mộc Trọng Hi sao?

Thần sắc nàng trở nên phức tạp, ánh mắt từ nhìn kẻ ngốc dần chuyển sang thương hại.

Thiếu niên hơi mở to mắt: "Ánh mắt đó của ngươi là có ý gì?"

Diệp Kiều cũng ý thức được ánh mắt thương hại của mình quá mức rõ ràng, nàng ho khan hai tiếng để che giấu, không muốn suy nghĩ về mấy cái tình tiết tiểu thuyết vô bổ đó nữa.

"Ta nghe bọn họ nói ngươi là đệ tử thân truyền của Trường Minh Tông, vậy có thể nói cho ta biết đãi ngộ của đệ tử ngoại môn Trường Minh Tông thế nào không?"

Nàng hiện tại rất muốn tìm một tông môn để sống tạm bợ qua ngày.

"Trường Minh Tông?" Nhắc tới tông môn của mình, thần sắc Mộc Trọng Hi thoáng vẻ phức tạp, đối diện với ánh mắt ham học hỏi như khát nước của Diệp Kiều, hắn nói thật: "Tông môn bọn ta nghèo lắm, lúc ta mười tuổi mới vào tông, ngày nào cũng phải gặm màn thầu."

Ở nhà hắn cũng là tiểu thiếu gia được ngàn vạn sủng ái, đùng một cái chui vào cái tông môn nghèo kiết xác như vậy, Mộc Trọng Hi khẳng định là bất mãn.

"Lúc đó ta cảm thấy mình bị lừa rồi, âm thầm rủ rê Nhị sư huynh và Tam sư huynh chuẩn bị cùng nhau bỏ trốn khỏi Trường Minh Tông."

"Về sau bị Tông chủ phát hiện."

"Người cứ đuổi theo chúng ta ở phía sau, lúc chúng ta chạy trốn còn văng mất cả một chiếc giày."

Diệp Kiều: "Xin hỏi Nhị sư huynh và Tam sư huynh của ngươi tên là gì?"

"Tiết Dư, Minh Huyền."

Diệp Kiều im lặng một lát.

Khá lắm.

Nam phụ si tình, nam phụ lốp xe dự phòng trong tiểu thuyết đều tụ tập đủ cả rồi.

Hơn nữa, Mộc Trọng Hi nói quá thành khẩn, khiến Diệp Kiều đã tự não bổ ra cảnh tượng Tông chủ Trường Minh Tông vừa chạy vừa đuổi theo hô to: "Tiết Dư, Minh Huyền, Mộc Trọng Hi, không có các ngươi ta biết sống làm sao đây!"

"Vấn Kiếm Tông?" Mộc Trọng Hi nhìn nàng với vẻ không thể tin nổi: "Ở Vấn Kiếm Tông mà ngươi còn muốn ngủ ư? Trời chưa sáng đã phải đả tọa, sau đó là luyện kiếm."

"Buổi trưa học tâm pháp, buổi tối còn phải thực chiến một chọi một."

"Thiên hạ đệ nhất tông môn, bọn họ không nỗ lực thì sẽ bị người khác vượt mặt."

Diệp Kiều: Thế này cũng quá áp lực đi.

Nàng bày ra vẻ mặt nhăn nhó như ông cụ xem điện thoại: "Vậy còn Thành Phong Tông và Bích Thủy Tông thì sao?"

Mộc Trọng Hi bẻ ngón tay tính toán: "Thành Phong Tông toàn là một lũ quan trọng hình thức, ngày nào cũng thừa hành quan niệm 'đồ xấu xí không xứng nhập tông', yêu cầu đối với diện mạo vô cùng hà khắc."

Hắn đánh giá Diệp Kiều: "Ngươi lớn lên cũng không tồi, nhưng bọn họ chỉ nhận nam đệ tử."

"Cái này còn phân biệt đối xử nam nữ nữa à?"

Đều là Tu chân giới rồi cơ mà.

"Thực ra cũng không hẳn, chỉ là tâm pháp tông môn bọn họ đặc thù, nữ đệ tử không thích hợp tu luyện."

"Còn về chuyện ăn cơm, Bích Thủy Tông không ăn cơm, đệ tử của họ đa phần là Đan tu, vì muốn chuẩn bị cho đại bỉ, ngày thường đương nhiên coi trọng tu luyện, cho nên chỉ ăn Tích Cốc Đan là đủ rồi."

Diệp Kiều: "..."

Cái Tu chân giới này điên cuồng áp lực quá vậy sao?

Nàng hoàn toàn tuyệt vọng, dứt khoát hỏi vấn đề mấu chốt nhất: "Cho nên tông môn nào có thể cho ăn cơm no mà vẫn được ngủ?"

Nhắc tới cái này Mộc Trọng Hi liền tỉnh cả người: "Vậy chắc chắn là Trường Minh Tông của bọn ta rồi, thức ăn bên ta là tốt nhất."

"Mỗi bữa đều có tận năm cái màn thầu đấy."

Môn phái bọn họ những thứ khác không nhiều, chỉ có màn thầu là nhiều, năm đó Mộc Trọng Hi mới vào tông môn chính là vì gặm màn thầu đến tuyệt vọng mới xúi giục Nhị sư huynh và Tam sư huynh cùng nhau phản bội sư môn.

Diệp Kiều vỗ tay cái bốp, quyết định: "Ta sẽ đi Trường Minh Tông."

Đây không phải là chuyện năm cái màn thầu, chủ yếu là con người nàng thích đến những tông môn gà bay chó sủa... À phi! Tông môn náo nhiệt như Trường Minh Tông.

"Tông môn các ngươi khi nào thì cho báo danh?"

Mộc Trọng Hi gãi đầu, nhớ mang máng lúc xuống núi Tông chủ còn than ngắn thở dài nói qua, đợt tuyển sinh ngoại môn hôm nay hy vọng có thể nhặt được mấy hạt giống tốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc