Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Diệp Kiều mắt trông mong ngồi ở sạp đợi nửa ngày, phát hiện ngay cả hàng bán sách cấm bên cạnh cũng đắt khách hơn nàng.

Nàng tiếp tục kiên nhẫn, định bụng nếu không có ai ngó ngàng thì dọn quán, đổi nghề đi bán sách cấm.

Có lẽ ông trời cũng thương hại nàng, không đợi được người đến mua, ngược lại có một thiếu niên từ trên trời giáng xuống rơi trúng sạp của nàng.

Thiếu niên áo đỏ chân đạp phi kiếm, nhanh nhẹn tiếp đất, một chân dẫm chuẩn xác lên sạp hàng của Diệp Kiều, hắn lại vô tri vô giác, lạnh giọng mở miệng cảnh cáo: "Dưới chân năm đại tông môn cấm rút kiếm."

Nam nhân bị cảnh cáo vốn định lý luận với người này một phen, kết quả liếc thấy ám văn chuyên thuộc về đệ tử thân truyền trên quần áo thiếu niên, trong lòng hắn hơi kinh hãi, quyết đoán quay đầu bỏ chạy.

Giọng điệu nàng thành khẩn: "Ngài dẫm lên sạp hàng của ta rồi."

Nếu không phải vì đánh không lại, Diệp Kiều hận không thể hóa thân thành Mã giáo chủ ngay tại chỗ, nắm lấy vai hắn mà gào thét: Ngươi mẹ nó có biết ta bày cái sạp này khó khăn lắm không hả?

Thiếu niên sửng sốt, lúc này mới chú ý tới hình như mình vừa dẫm phải cái gì đó, hắn vội vàng dời chân ra, nhìn cái sạp bị dẫm sập, vội nói: "Ngại quá, không làm ngươi bị thương chứ?"

"Không có."

Nàng lời lẽ chính nghĩa: "Nhưng hành vi của ngươi đã làm tâm hồn ta bị tổn thương nghiêm trọng."

Thiếu niên không ngờ tâm hồn nàng lại yếu đuối như vậy, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Diệp Kiều, hắn không khỏi có chút ngại ngùng: "Vậy ta đền cho ngươi chút linh thạch được không? Một khối thượng phẩm linh thạch đủ không?"

Diệp Kiều rất thực tế vui vẻ nhận lấy bồi thường của hắn, khom lưng nhặt những lá bùa rơi rụng trên đất lên: "Ta tha thứ cho ngươi."

Một khối thượng phẩm linh thạch bằng một trăm khối trung phẩm linh thạch đấy.

Đây là một tên nhà giàu nha.

Nàng thầm cảm thán trong lòng.

Mộc Trọng Hi cũng vội vàng giúp nàng nhặt cùng, hắn nhìn thấy một xấp giấy bùa nhỏ, không khỏi kinh ngạc: "Ngươi là Phù tu sao?"

Diệp Kiều ậm ừ một tiếng.

Sau khi nàng nhặt bùa lên, phát hiện xung quanh có không ít tán tu vây lại xem kịch vui, bên tai còn nghe thấy có người không kiêng nể gì mà bàn tán.

"Nhìn y phục chắc là đệ tử thân truyền của Trường Minh Tông nhỉ?"

"Chắc là vậy rồi? Có thể ngự kiếm, tu vi ít nhất cũng từ Trúc Cơ trở lên, ngoại trừ mấy vị thân truyền kia thì chắc không còn ai khác."

Người đến xem náo nhiệt ngày càng đông, bùa chú trên tay Diệp Kiều cũng bị một vài tán tu chú ý tới.

Y phục đệ tử thân truyền trên người Mộc Trọng Hi quá mức nổi bật, Diệp Kiều đứng cùng một chỗ với hắn, tự nhiên cũng bị người qua đường lầm tưởng nàng là đệ tử của đại tông môn nào đó.

Các tán tu mang theo vài phần tin tưởng thiên bẩm đối với đại tông môn, liền tiến lên dò hỏi: "Tiểu muội muội, chỗ này của muội có những loại bùa gì?"

"Hôn Mê Phù và Tật Phong Phù."

Đều là chút bùa chú cấp thấp, nhưng đối với tán tu mà nói thì tác dụng vẫn rất lớn, rốt cuộc bọn họ không có tông môn che chở, lăn lộn vào Nam ra Bắc nhiều năm, trên người mang thêm mấy tấm bùa chú tóm lại cũng không có gì xấu.

Chỉ là bùa chú mua ở nơi chính quy thì đắt muốn chết, mà một ít bùa chú giá rẻ lại dễ dàng bị gian thương làm giả để lừa tiền, Diệp Kiều nhờ hưởng sái hào quang của Mộc Trọng Hi, bùa chú trong tay chẳng mấy chốc đã bị mua sạch sành sanh.

Điều này cũng làm cho nàng càng thêm kiên định với ý tưởng muốn ghi danh vào một tông môn.

"Ngươi cứ thế mà đi à?"

Diệp Kiều cất kỹ linh thạch, chuẩn bị dọn hàng về khách điếm, nghe Mộc Trọng Hi nói vậy, nàng không khỏi cảm thấy khó hiểu: "Chứ sao nữa?"

Mộc Trọng Hi trợn tròn mắt: "Ngươi không cần ta bồi thường sao?"

Diệp Kiều: "Chẳng phải ngươi đã đền một khối linh thạch rồi sao?"

Mộc Trọng Hi: "Nhưng mà tâm hồn ngươi bị tổn thương mà."

Diệp Kiều: "..." Ở đâu ra tên ngốc bạch ngọt này vậy?

Hay là đệ tử thân truyền của Trường Minh Tông đều là một lũ ngốc bạch ngọt?

Nàng chỉ thuận miệng nói bừa mà hắn cũng tin là thật sao?

Diệp Kiều hỏi: "Ngươi tên là gì?"

Thông thường mà nói, diện mạo đẹp đẽ ở trong tiểu thuyết tuyệt đối xứng đáng có được tên họ, nàng rất tò mò tên ngốc bạch ngọt này đảm đương thân phận gì trong bộ tiểu thuyết tu tiên vạn người mê kia.

"Mộc Trọng Hi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc