Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi xuống núi, cuộc sống này người bình thường thật sự sống không nổi đâu.
Nghề nghiệp kiếm tiền nhất Tu chân giới không gì khác ngoài Phù tu và Đan tu, Nguyệt Thanh Tông có thể đứng trong hàng ngũ năm đại tông môn, ngoại trừ việc có nhiều Phù tu ra thì điều khiến người ta đỏ mắt chính là tài lực hùng hậu của bọn họ.
Diệp Kiều tùy tiện kéo một tán tu lại, hỏi thăm xem có chỗ nào bán bút lông sói và giấy bùa không.
"Trong cửa hàng có bán đấy."
Đối phương rất nhiệt tình: "Ngươi là Phù tu sao?"
Ở Tu chân giới, địa vị của Phù tu và Đan tu rất cao, Diệp Kiều lắc đầu: "Không phải."
Nguyên chủ là một Kiếm tu, Diệp Kiều cũng chưa từng vẽ bùa bao giờ, nhưng miệng ăn núi lở là điều không thể, kiểu gì cũng phải thử một lần.
Ở hiện đại nàng là một người làm công ăn lương chân chính, không chỉ thiết kế mà còn kiêm chức dựng mô hình, đến Tu chân giới rồi vẫn không thoát khỏi vận mệnh làm công.
Nhờ ơn nghề nghiệp ban tặng, Diệp Kiều có bản lĩnh đã gặp qua là không quên được, cơ thể này dường như cũng kế thừa điểm ấy, chỉ cần nhắm mắt hồi tưởng, pháp quyết vẽ bùa của Nguyệt Thanh Tông đều nhớ rõ mồn một trong đầu.
Bởi vì là lần đầu tiên học vẽ bùa, nàng chỉ có thể dựa vào cảm giác, làm theo hướng dẫn trong sách dạy vẽ bùa, nín thở ngưng thần, thử đưa linh lực vào trong bút lông sói.
Khi ngòi bút vừa chạm vào giấy linh, thần thức liền truyền đến cảm giác đau đớn nhỏ, Diệp Kiều định thần lại, lờ mờ hiểu được đây là bước đầu tiên của việc vẽ bùa.
Diệp Kiều nhớ lại dáng vẻ vẽ bùa ngày xưa của các Phù tu trong ký ức nguyên chủ, không chút do dự, những phù văn phức tạp lần lượt hiện lên trên giấy, cùng với việc hình dáng dần hoàn thiện, động tác trong tay nàng càng lúc càng nhanh, cho đến khi nét bút cuối cùng hạ xuống.
Tờ giấy linh nổi lên kim quang dọc theo các hoa văn.
Diệp Kiều nhìn chằm chằm vào nó không chớp mắt trong vài giây.
Chỉ cần không bốc cháy thì nghĩa là vẽ xong rồi.
Vẽ bùa dễ dàng như vậy sao?
Ý nghĩ này vừa mới vang lên, giây tiếp theo nàng liền cảm thấy có thứ gì đó chảy ra từ mũi.
Nàng cúi đầu sờ thử, thấy đầy một tay máu.
Diệp Kiều: "..." Được rồi, là nàng lo lắng thừa.
Quả nhiên vẽ bùa không phải việc người bình thường có thể làm.
Diệp Kiều vẽ xong liền ngất, tỉnh lại liền cắn răng tiếp tục vẽ, dáng vẻ chăm chỉ khiến chính nàng cũng không kìm được mà rơi lệ đầy mặt.
Là tình yêu sao?
Là trách nhiệm sao?
Đều không phải.
Là vì nghèo.
Nghèo đói khiến con người ta tiến bộ, câu nói này quả thật không phải không có đạo lý.
Diệp Kiều vẽ mấy loại bùa chú cấp thấp nhất, Tật Phong Phù, Hôn Mê Phù.
Đầu ngón tay nàng kẹp lấy một tờ, thử dán Tật Phong Phù lên người mình.
Nghe nói bùa này có thể khiến người ta chạy rất nhanh.
Sau khi dán lên, Diệp Kiều cảm nhận thử, dường như không có gì đặc biệt, nàng đợi một lát thấy vẫn không có động tĩnh gì liền ý thức được có lẽ là thất bại rồi.
Nàng cũng không thất vọng, dù sao trong ký ức của nguyên chủ, ngay cả mấy đệ tử thân truyền của Nguyệt Thanh Tông cũng không có khả năng thành công ngay lần đầu tiên.
Thất bại mới là chuyện bình thường.
Diệp Kiều vừa định xé Tật Phong Phù xuống để vẽ lại, kết quả giây tiếp theo bước chân liền không chịu khống chế, cả người giống như mũi tên rời cung bay vút ra ngoài.
Nàng căn bản không thể phanh lại, cả người đấu đá lung tung, đâm thủng một lỗ hổng trên tường khách điếm.
Diệp Kiều: "..."
Cơ thể tu sĩ tốt hơn người bình thường không ít, cho dù đâm thủng tường cũng không cảm thấy đau đớn gì, Diệp Kiều khó khăn bò dậy từ dưới đất, nhìn tờ Tật Phong Phù đã mất đi hiệu lực rơi trên mặt đất.
Thất kính thất kính, đây là Phù tu sao?
Cuối cùng, dưới cái nhìn căm tức của chủ quán trọ, Diệp Kiều rưng rưng đền bù hai mươi khối linh thạch để sửa tường.
Chờ đến sau khi mặt trời xuống núi, Diệp Kiều nhét mấy tờ bùa đã vẽ xong vào người, đi đến chợ đen buôn bán kiếm lời.
Nơi này là chợ đen lớn nhất Tu chân giới, người tới giao dịch rất đông, giá cả có cao có thấp, nàng định giá mười khối trung phẩm linh thạch cho một lá bùa, không đắt, thậm chí có thể gọi là giá rẻ.
Nhưng tu vi của nàng quá thấp, tu sĩ đi ngang qua nhìn cũng lười liếc nàng một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










