Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Sau khi biết được một cái lò luyện đan loại tốt một chút cũng phải mất đến một vạn thượng phẩm linh thạch, nàng trưng ra vẻ mặt nhăn nhó như ông cụ xem điện thoại.

Làm phiền rồi, cáo từ.

Ăn cơm xong, Diệp Kiều quyết định tự thân vận động, nàng đi tìm thím ở thực đường xin một cái chảo sắt lớn, dù sao dùng cái gì mà chẳng luyện được? Nồi to cũng là nồi mà!

Làm người không được phân biệt chủng tộc đồ vật.

Mới không phải vì nàng nghèo đâu nhé.

...

Trở lại sân viện, nàng chuẩn bị sẵn nồi to, xoa tay hăm hở vẽ một lá Ngự Hỏa Phù. Đan tu đều mang Hỏa linh căn, tự có linh hỏa, nhưng nguyên chủ lại là Lôi linh căn, loại này ở Tu chân giới rất hiếm thấy, tạm thời chưa ai tìm ra tác dụng cụ thể của Lôi linh căn nên bị quy vào loại phế linh căn.

Diệp Kiều là một tu sĩ gà mờ, tự nhiên cũng chẳng hiểu rõ lắm, hiện tại trong đầu nàng chỉ toàn là ý nghĩ làm sao để kiếm tiền.

Ngọn lửa bùng lên, nàng ném những linh thực cướp được từ Đan Phong lên không trung.

Sau đó học theo động tác của lão giả trong tàn quyển, ngón tay biến hóa, dùng thần thức nghiền nát linh thực, tôi luyện, cuối cùng làm không sai một bước, hỗn hợp lại rồi đánh ra đan ấn.

Chín đan ấn xoay tròn quanh lò, Diệp Kiều thu hồi thần thức, dung hợp nắn hình, đến công đoạn điều hương cuối cùng, nàng suy tư một lát.

Quyết định chọn vị bún ốc mà mình yêu thích nhất.

Thế nhưng sau khi mở nắp nồi, vốn dĩ phải là chín viên đan dược, giờ đây không biết sai ở bước nào mà lại biến thành một đống đan dược màu vàng to đùng.

Diệp Kiều từng thấy đan dược do Tam sư huynh luyện ra, viên nào viên nấy tròn trịa sáng bóng, trắng ngần đầy đặn.

Còn cái của nàng...

Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như bị thừa dinh dưỡng vậy.

Chẳng lẽ vì luyện trong nồi to nên nó dứt khoát mọc bừa bãi luôn sao? Nàng trầm ngâm nhìn đống đan dược chẳng ra hình thù gì trong nồi, có chút lo lắng với diện mạo này liệu có bán được không.

"Làm người không thể quá đòi hỏi." Diệp Kiều lẩm bẩm, chỉ có thể tự an ủi mình như vậy: "Ít nhất thì cái này cũng ăn được... mà nhỉ?"

Trước kia ở hiện đại nàng là một sát thủ nhà bếp, giờ đây chỉ làm một lần đã thành công, Diệp Kiều không nhịn được mà tự like cho mình một cái.

Nàng quả thực là một thiên tài.

Đan dược Diệp Kiều luyện chế là học theo Tổ sư gia Trường Minh Tông trong tàn quyển, tên là Tôi Linh Đan, nghe nói có thể tôi luyện linh khí. Phải biết rằng linh khí càng tinh thuần thì càng có lợi cho việc phá cảnh, nhưng muốn giữ cho linh khí tuyệt đối tinh khiết thì chỉ có cách tu luyện, luyện hóa hết lần này đến lần khác. Loại đan dược này có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian, không cần tốn công sức tôi luyện linh khí.

Quả thực là tin vui cho những người thích nằm không hưởng thụ.

Diệp Kiều nóng lòng muốn tìm người thử nghiệm.

Người đầu tiên nàng nhắm tới chính là Tiết Dư.

Trong bốn vị sư huynh, chỉ có Tiết Dư sư huynh là tính tình tốt nhất, nghe nói hắn đang dạy luyện đan ở lớp Đan tu, Diệp Kiều lập tức hăm hở chạy đi tìm.

Lúc này Tiết Dư đang dạy bảo các sư huynh muội nội môn cách luyện đan hiệu quả hơn để tránh thất bại.

Hắn nói: "Khi luyện đan, điều quan trọng nhất là phải giữ tâm bình khí hòa."

"Trong lúc thi đấu sẽ có người ác ý quấy rầy, làm ảnh hưởng tâm lý, lúc này chúng ta cần làm là lơ bọn họ đi."

"Giống như ta đây này." Tiết Dư làm mẫu cho bọn họ xem, toàn bộ động tác nước chảy mây trôi, đâu ra đấy.

Mấy sư huynh muội sùng bái chống cằm: "Tam sư huynh thật lợi hại."

"Không hổ danh là thân truyền!"

Khi Diệp Kiều xông vào, Tiết Dư đang luyện đan, nàng nở nụ cười ngoan ngoãn với sư huynh: "Sư huynh! Muội mang đồ tốt đến cho huynh đây."

Nàng vươn tay, lôi đống đan dược mình luyện được từ trong túi giới tử ra.

Mùi bún ốc nồng nặc nhanh chóng lan tỏa, tay đang luyện đan của Tiết Dư hơi khựng lại, nhưng hắn không để ý đến nàng, tiếp tục tập trung tinh thần làm việc.

Diệp Kiều thấy thế cũng không quấy rầy, bưng đống đan dược to tướng của mình đứng nhìn hắn luyện một cách nhàm chán.

Nàng phát hiện thủ pháp của Tiết Dư không giống mình lắm.

Hơn nữa đan ấn đánh ra chỉ có ba cái.

Diệp Kiều còn chưa kịp thắc mắc tại sao số lượng đan ấn của hai người lại khác nhau thì giây tiếp theo đã nghe thấy tiếng nôn ọe.

Lời vừa dứt, lò luyện đan sôi sục lên, giây tiếp theo "Oanh" một tiếng, nổ lò một cách hoa lệ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc