Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lông mày Tiết Dư nhướng cao, vắt cổ chày ra nước mà chịu nhổ lông, đây đúng là chuyện hiếm có nha: "Không thành vấn đề. Sư huynh đưa muội đi chọn. Phải tể hắn một trận ra trò." Đan tu là nghề kiếm tiền nhất, đồ tốt của Ngọc quản sự chắc chắn không ít.
Sư huynh muội hai người cầm được chìa khóa Đan Các liền hỏa tốc chạy tới, chuyên chọn đồ đắt mà lấy.
"Cái này có thể bổ linh khí."
"Cái này chữa thương rất tốt."
"Còn có cái này nữa..."
Hai người giống như quân giặc vào làng, chuyên chọn những thứ đáng giá mà càn quét.
Đánh cướp Đan Phong xong, Diệp Kiều gần như là thắng lợi trở về, điều này khiến Đan Phong chủ khổ sở vô cùng. Hắn trơ mắt nhìn nha đầu kia cùng Tam sư huynh của nàng cấu kết với nhau, nhảy nhót lung tung, gần như cuỗm đi một phần mười số đan dược quý giá.
Mấu chốt là tiểu quỷ này còn thuộc dạng nhạn quá bạt lông, đi ngang qua còn tiện tay nhổ luôn không ít linh thực trong dược điền của hắn.
Đan Phong chủ đau lòng đến nhỏ máu, hận không thể một cước đá bay hai tên thân truyền này ra ngoài.
May mà cuối cùng hắn cũng nhịn xuống được.
Hắn liều mạng tẩy não bản thân: Thân truyền nhà mình, hy vọng tương lai của Trường Minh Tông, không thể đá, không thể đá...
Tiết Dư chỉ có thể quy cho việc sư muội vận khí tốt, được phân đến một sân viện có linh khí dồi dào, hắn tận tình khuyên bảo: "Được ở nơi thiên thời địa lợi thế này, sư muội càng nên cần cù tu luyện mới phải, khoảng cách đến tông môn đại bỉ chỉ còn hơn nửa năm nữa thôi."
Diệp Kiều gật đầu như đang suy tư điều gì: "Huynh nói đúng."
Tiết Dư còn chưa vui mừng được ba giây đã thấy sư muội thân yêu của hắn vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nhưng triết học gia vĩ đại từng nói, mười giờ phải đi ngủ đúng giờ, nếu không sẽ không tốt cho sức khỏe."
Sau đó nàng nằm xuống giường với vẻ an tường, hai tay chắp trước bụng: "Ngủ ngon, Tam sư huynh."
Trên đầu Tiết Dư hiện lên ba dấu chấm hỏi to đùng, triết học gia là ai?
Từ từ, thế là ngủ luôn rồi à?
Hồi lâu sau, nhìn Diệp Kiều nhắm nghiền hai mắt, nằm yên như thể đã qua đời, hắn nghiến răng nghiến lợi nở nụ cười: "Ngủ ngon, tiểu sư muội."
Sáng sớm hôm sau, khi Diệp Kiều đi ăn cơm ở thực đường, trên đường tình cờ gặp mấy tiểu sư đệ của Đan Phong.
Hai người đó ngồi đối diện nàng, đang câu được câu không tán gẫu.
"Ta vừa luyện xong hai viên đan dược, hay là hôm nay chúng ta xuống núi bán chui đi?"
Vị sư đệ kia vui vẻ đáp ứng: "Được đấy, hai viên chắc cũng kiếm được khoảng hai trăm trung phẩm linh thạch, đến lúc đó không cần phải gặm màn thầu nữa."
Ở Trường Minh Tông, bất kể là thực đường ngoại môn hay nội môn, bữa nào cũng toàn là màn thầu, là người thì ai mà chịu nổi.
Tâm thần Diệp Kiều khẽ động: "Đan tu kiếm tiền dễ vậy sao?"
Môn quy Trường Minh Tông cấm đệ tử lén lút buôn bán bùa chú và đan dược, nhưng phàm là chuyện gì cũng có lỗ hổng để lách, chẳng ai rảnh rỗi ngày nào cũng đi theo dõi ngươi, các trưởng lão cũng đều mắt nhắm mắt mở cho qua.
Diệp Kiều nhớ đến chiến quả cướp bóc được ngày hôm qua, thảo nào Đan Phong chủ đau lòng đến mức ấy.
Hai đệ tử nội môn kia không biết nàng, thấy nàng đeo thanh huyền kiếm bên hông liền tưởng nàng là Kiếm tu nội môn nào đó.
"Đúng vậy, về lý thuyết mà nói, nghèo thì chỉ có Kiếm tu các tỷ thôi, một bình Hồi Linh Đan trung phẩm của Đan tu chúng ta có thể bán được tận 300 thượng phẩm linh thạch đấy."
Người nọ nói có chút ngượng ngùng: "Nhưng mà hiện giờ tu vi bọn ta còn thấp, chưa luyện được Hồi Linh Đan, trong tông hình như chỉ có Tiết sư huynh là luyện được thôi."
Kiếm tu nghèo rớt mồng tơi Diệp Kiều lặng lẽ cảm thấy ngực mình bị đâm một nhát.
Nhưng hiện tại nàng đã không còn là nàng của ngày xưa nữa, bây giờ nàng cũng có không ít đan dược, chỉ riêng thượng phẩm linh dược cướp được cũng kha khá rồi.
Nhưng đan dược của Đan Phong chắc chắn không thể đem bán, dù sao cũng toàn là đồ hiếm có, nếu bị phát hiện thì phiền toái to. Muốn bán cũng phải bán đồ do chính mình luyện ra.
Ngày hôm qua Diệp Kiều đã ghi nhớ đan phương thượng cổ, nàng đột nhiên nảy ra ý định muốn thử một lần.
Đan tu chính thống luyện đan dường như đều phải dùng đến lò luyện đan, vì thế Diệp Kiều thành khẩn hỏi thăm giá cả lò luyện đan từ hai vị sư đệ kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










