Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Tiết Dư luyện đan bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên bị hun đến mức nổ lò, trong miệng hắn chậm rãi phun ra một ngụm khói đen: "Tiểu sư muội..."

Muội tàn nhẫn quá...

Diệp Kiều đồng tình với sự tao ngộ của hắn trong ba giây, sau đó ân cần vuốt lại mái tóc bị nổ dựng ngược của hắn, tiếp tục đưa đống đan dược to tướng trong tay đến trước mặt hắn, bắt đầu nói hươu nói vượn: "Sư huynh, huynh có muốn nếm thử không? Nếu không tính đến chuyện khó ăn thì muội cảm thấy chắc là cũng khá ngon đấy."

Tiết Dư u sầu giơ lên một ngón tay, biểu thị sự tán dương đối với nàng.

Sau đó trong miệng tiếp tục phun ra khói đen, ha hả...

"Ta không ăn." Hắn lặng lẽ rơi lệ: "Muội ăn đi, tiểu sư muội."

Cảm ơn đã mời, tình trạng tinh thần vẫn ổn, nhưng người ở Trường Minh Tông thì đã bị sư muội tra tấn đến phát điên rồi.

"To gan Diệp Kiều!" Triệu trưởng lão nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy tới, ngửi thấy mùi thối xộc lên mũi, đồng tử chấn động, bịt mũi lại, lời lẽ chính đáng lớn tiếng quát: "Ngươi dám nấu phân trong giờ học sao!"

Hắn vốn đã chẳng ưa gì loại đệ tử không làm việc đàng hoàng như Diệp Kiều, ha ha ha, giờ rốt cuộc cũng bị hắn bắt được rồi nhé!

Diệp Kiều: "..."

"Trưởng lão, có thể không yêu nhưng xin đừng nói lời cay đắng." Nàng lặng lẽ ôm lấy đan dược của mình, dù sao cũng là mẻ đầu tiên nàng luyện được, sao có thể dùng từ ngữ thiếu văn minh như vậy để hình dung chứ?

Triệu trưởng lão bị mùi bún ốc thối hun đến mức phải bịt mũi, lời ít ý nhiều quát: "Cút ngay."

Trước khi cút, Diệp Kiều còn nhanh tay bẻ đôi đống linh đan to đùng của mình, chia cho Tiết Dư một nửa: "Tam sư huynh nhớ ăn hết nhé, đến lúc đó nhớ cho muội xin chút cảm nhận."

"Tạm biệt."

Nàng dứt lời liền cắm đầu chạy thẳng, không thèm ngoảnh lại.

Tiết Dư nhìn đan dược trong tay, đeo lên chiếc mặt nạ thống khổ.

Hắn bịt mũi, căng da đầu bẻ một miếng nhỏ, nếm thử một miếng, quay đầu nôn thốc nôn tháo.

"Tiểu sư đệ, đệ lại đây." Tiết Dư hít sâu một hơi, vẫy vẫy tay gọi Mộc Trọng Hi vừa mới bước vào lớp học, nở nụ cười hiền hậu: "Lại đây nào, tiểu sư muội mới luyện được mấy viên đan dược, ta chia cho đệ một ít."

Có câu nói rất hay, một người đau khổ không bằng mọi người cùng đau khổ.

Mộc Trọng Hi: "Thật hay giả đấy?"

"Tiểu sư muội còn biết luyện đan cơ à?" Hắn cảm thấy đối phương đang nói đùa, sư muội này không phải là kiếm phù song tu sao?

Còn có thể đá sân sang cả luyện đan nữa ư?

Mộc Trọng Hi cũng không tin nàng biết luyện đan, chỉ nghĩ nàng đang nghịch ngợm, bởi vậy không có chút phòng bị nào, cầm lấy đan dược Tiết Dư đưa qua ăn một miếng.

Một phút sau.

Hắn lặng lẽ cúi người nôn ọe: "Yue..." Cái vị quái quỷ gì thế này!

Bên kia, Diệp Kiều không ngừng nghỉ chạy đi tìm Minh Huyền: "Nhị sư huynh, Nhị sư huynh, cộng đồng gửi hơi ấm đến đây."

Minh Huyền đang nghiên cứu cách vẽ Bạo Phá Phù, chợt trước mắt bị một đống màu vàng choán hết tầm nhìn, hắn giật mình hoảng sợ: "Cái thứ gì đây."

Diệp Kiều: "Đan dược nha."

Minh Huyền nghe nói là đan dược, lại ngửi thấy mùi, phản ứng đầu tiên của hắn thế mà lại là: "Tiết Dư hận ta đến thế sao? Nghiên cứu ra loại vũ khí sinh hóa này để đầu độc ta à."

Được lắm, hắn biết ngay Tiết Dư tên tiện nhân đó không có ý tốt mà!

Diệp Kiều trầm mặc vài giây: "Là muội luyện đấy."

Minh Huyền xấu hổ trong chốc lát, nỗ lực cứu vãn: "À, ra là vậy... Ha ha, ta biết ngay Tiết Dư cái tên phế vật đó chắc chắn không luyện ra được viên đan dược to như vậy mà." Không chỉ Tiết Dư, đan tu nào mà luyện ra được viên đan dược to thế này chứ.

Nàng định dùng thứ này ném c·hết ai sao?

Chỉ là không biết vì sao, Tiết Dư khi nghe nói nàng vẫn còn giữ đống đan dược kia, nụ cười trên mặt trở nên cứng đờ.

Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi ôn tồn nói: "Sư muội có lòng như vậy đương nhiên là tốt."

Nhưng mà thật sự không cần thiết đâu!

Diệp Kiều không biết tiếng gào thét trong lòng hắn, còn tưởng Tam sư huynh cảm động đến mức không nói nên lời, nàng cười tít mắt: "Không sao đâu, vì các huynh, muội cũng sẽ tiếp tục nỗ lực trở nên mạnh mẽ hơn."

Nội tâm Tiết Dư gào thét: Không!! Muội đã rất mạnh rồi, không cần nỗ lực nữa đâu.

Không chú ý tới nụ cười còn khó coi hơn khóc của sư huynh nhà mình, Diệp Kiều vừa ngân nga hát vừa trở về sân viện, sau đó cầm bút vẽ bùa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc