Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ta có thể tặng ngươi một bình đan dược." Nghĩ nghĩ, xét thấy Diệp Kiều là người có tính phản cốt, hắn cũng lo nàng bỏ gánh giữa đường nên đành nhịn đau mở miệng.
Hắn vừa là quản sự Tàng Thư Các vừa kiêm chức quản sự bên Đan Các của Đan Phong, vẫn có quyền lợi chi ra chút đan dược của tông môn.
Diệp Kiều thu lại nụ cười, phất phất tay: "Thôi bỏ đi, con chọn nằm không."
Nàng ghét nhất là đọc sách, đương nhiên, nếu trả tiền thì lại là chuyện khác.
Không có tiền, nàng lấy một bình đan dược làm gì?
"Con đi ngủ đây." Thiếu nữ nói xong liền định đi ra ngoài.
"Khoan đã." Thấy nàng sắp bỏ đi, Ngọc quản sự hoảng hốt, vội vàng thêm vào một câu: "Thêm hai bình nữa."
Diệp Kiều ngáp một cái, thần sắc lười biếng: "Thôi, có thời gian này con thà ngủ thêm một giấc còn hơn."
Ngọc quản sự nghiến răng nghiến lợi: "Quay lại đây."
Hiển nhiên hắn dần nhận ra, không đưa ra chút đồ vật có giá trị, tên nhãi ranh này tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp.
"Chỉ cần ngươi chép lại những cuốn sách cổ này không sai một chữ, linh đan trong Dược Các tùy ngươi chọn lựa."
Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của đám vắt cổ chày ra nước ở Trường Minh Tông rồi.
Diệp Kiều dứt khoát dừng bước, nở nụ cười rạng rỡ: "Thành giao."
Ngọc quản sự: "..." Sao cứ có cảm giác bị gài bẫy thế nhỉ.
Tàn quyển thượng cổ, bọn họ không ai dám tùy tiện mở ra, thứ này mong manh vô cùng, một khi mở ra chỉ trong một chén trà nhỏ sẽ hóa thành tro bụi.
Diệp Kiều thì không có nỗi lo này, nàng đưa thần thức tham nhập vào, trời đất quay cuồng trong chốc lát, khi mở mắt ra lần nữa, khung cảnh trước mắt dần trở nên xa lạ. Nhìn cách bài trí xung quanh thì đúng là Tàng Thư Các, nhưng không hoa lệ bằng hiện tại.
Nàng đến gần, nhìn thấy một lão nhân đang luyện đan.
Miệng còn lải nhải không ngừng.
"Khổ Ngải Thảo, Ninh U Hoa... Haizz. Chó trong tông chết đói hết rồi mà còn đòi luyện đan." Hắn chống nạnh cười lạnh hai tiếng: "Chờ lão già ta có tiền rồi sẽ về quê nuôi heo."
Diệp Kiều: "..." Không ngờ lão tổ Trường Minh Tông lại có tư tưởng tiến bộ như vậy.
Thật không dám giấu giếm, nếu không phải điều kiện không cho phép, nàng cũng muốn về nhà nuôi heo.
Lão nhân miệng tuy lẩm bẩm nhưng động tác trên tay lại không ngừng nghỉ một khắc nào, ngưng đan, khống hỏa, sàng lọc linh thực, liền mạch lưu loát.
Cuối cùng tay hắn kết ấn phức tạp, phù đan lấp lánh ánh vàng chui vào trong đan lò, ước chừng qua một chén trà nhỏ, nắp đan lò được mở ra, xung quanh bốc lên làn hơi trắng xóa, những viên đan hoàn nằm trong lò tròn trịa sáng bóng, trông rất khả quan.
Diệp Kiều ngồi xếp bằng bên cạnh, quan sát từng bước luyện đan của đối phương, lại lưu tâm ghi nhớ thủ thế kết ấn, lúc này mới cất bước rời đi.
Xem xong cuốn tàn quyển này, đầu óc nàng ong ong.
Còn cảm thấy buồn nôn muốn ói.
Diệp Kiều hoàn hồn lại, cúi đầu phát hiện lại chảy máu mũi, nàng lẳng lặng lau vết máu, hơi suy tư một chút rồi đặt bút chép lại đan phương. Không khó nhớ, hơn nữa mỗi lần luyện đan đều có nhân vật làm mẫu một lần, giống như xem tivi vậy, dễ nhớ hơn học thuộc lòng nhiều.
Không bao lâu sau, nàng cao giọng nói: "Viết xong rồi."
"Chìa khóa."
Diệp Kiều vươn tay đòi chìa khóa Đan Các, thiếu nữ sau một chuyến đi sắc mặt hơi trắng bệch nhưng tinh thần vẫn cực tốt. Ngọc quản sự ném chìa khóa cho nàng, có lẽ lo lắng nàng sẽ đột tử nên lương tâm trỗi dậy nhắc nhở một câu: "Lấy xong thì về đi ngủ đi."
Diệp Kiều ăn một viên Bổ Thần Đan do Tiết Dư đưa, chậm rãi lê bước ra khỏi Tàng Thư Các.
Ngủ?
Không ngủ, nàng phải đi vặt lông cừu.
Đan dược ở Đan Phong nhiều đến hoa cả mắt, Diệp Kiều tuy đã xem không ít tàn quyển nhưng đối với đan dược vẫn là cái biết cái không.
Nhưng không sao, nàng không hiểu thì Tiết Dư hiểu mà. Vì thế Diệp Kiều hưng phấn chạy tới chỗ ở của Tiết Dư, gõ cửa.
"Tam sư huynh. Chúng ta đi Đan Phong đi."
Thiếu nữ ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt, chóp mũi còn vương lại vết máu, nàng chẳng hề để ý quệt thêm một cái.
Nằm không không có nghĩa là nàng không tiến bộ.
Lạc hậu sẽ bị đánh, câu nói này của vĩ nhân đặt vào thời nào cũng đều rất đúng.
Diệp Kiều ngượng ngùng chớp chớp mắt: "Ngọc quản sự đưa cho muội chìa khóa Dược Các, nói là để cảm tạ muội đã chép xong tàn quyển cho ông ấy, đan dược trong Dược Các có thể tùy ý lấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










