Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiết Dư thần sắc bình tĩnh: "Luyện mấy viên đan dược, cho sư huynh đệ bên cạnh ăn thử, nào ngờ dược hiệu xảy ra vấn đề, hạ độc bọn họ luôn rồi."
Diệp Kiều: "..." Đây là cái đám thân truyền tà đạo gì vậy trời.
Minh Huyền ngồi bệt xuống đất, bắt đầu thúc giục Diệp Kiều: "Tiểu sư muội, mau chép đi, chờ muội chép xong ta mới được ra ngoài."
Diệp Kiều bị ép buộc phải làm việc, lôi mười mấy khối Lưu Ảnh Thạch từ trong túi giới tử ra, sau đó lấy giấy Tuyên Thành sạch sẽ, thần thức tham nhập vào Lưu Ảnh Thạch, nhắm mắt lại một lát, từng trang sách bùa chú được mở ra.
Diệp Kiều tập trung tinh thần ghi nhớ từng câu từng chữ, sau đó đặt bút bắt đầu sao chép.
Bởi vì nóng lòng muốn đẩy nhanh tốc độ, chữ viết của Diệp Kiều chẳng khác gì gà bới, nét chữ cuồng quyến phóng khoáng, đảm bảo cha mẹ nàng có đến cũng không nhận ra nổi.
Tiết Dư thấy cảnh này, lặng lẽ dùng khuỷu tay huých huých sư huynh bên cạnh: "Tiểu sư muội đang làm gì vậy?"
Nếu thực sự có trí nhớ như vậy, thì tiểu sư muội này của hắn rốt cuộc là loại quái thai gì đây?
Diệp Kiều chép đến nhập thần, tốc độ đặt bút cũng dần nhanh hơn, nàng lôi ra tinh thần ôn thi năm xưa, chỉ cần học không chết thì cứ học đến chết.
Suốt một ngày trời nàng đều vùi đầu vào việc chép sách, tốc độ đó khiến hai người bên cạnh nhìn đến nghẹn họng trân trối.
Sáng sớm tờ mờ sáng, thời gian chầm chậm trôi qua.
"Đỡ trẫm dậy, trẫm vẫn còn có thể học."
Diệp Kiều vẫn ngồi bất động nãy giờ ngẩng đầu lên, u sầu thở ra một hơi, không biết có phải ảo giác của Minh Huyền hay không, hắn phảng phất nhìn thấy từ miệng Diệp Kiều bay ra một con ma nhỏ.
Những ngày tháng trong cấm địa ngày một gian nan, Minh Huyền lúc này chỉ trông mong nàng chép xong sách để đưa mình ra ngoài, nghe vậy liền lập tức bóp vai cho nàng: "Tiểu sư muội cố lên."
Nửa giờ sau, Diệp Kiều nằm vật ra đất: "Trẫm không học nữa, để trẫm chết đi cho rồi."
Đau đầu, còn muốn ngất.
Diệp Kiều đưa tay sờ chóp mũi, thấy đầy một tay máu.
Nàng càng thêm thống khổ.
Tiết Dư trở nên căng thẳng, vội vàng đấm chân cho nàng: "Cố lên sư muội, chúng ta có được ra ngoài hay không đều trông cậy cả vào muội đấy."
"Ta có Bổ Thần Đan đây, muội ăn nhiều một chút, lấy sức tiếp tục lên đường."
Chỉ cần tiểu sư muội chép xong, đến lúc đó nói không chừng hắn cũng có thể gà chó lên trời, cùng nhau thoát khỏi cấm địa.
Hai ngày trời phải ghi nhớ mười mấy cuốn sách bùa chú, đối với thần thức là một sự hao tổn cực lớn, vì thế hễ Diệp Kiều vừa mới choáng váng, Tiết Dư liền sẽ tri kỷ dâng lên Bổ Thần Đan.
Tay Diệp Kiều cầm đan dược mà run run rẩy rẩy.
Minh Huyền ngữ khí tha thiết: "Ta tin tưởng chỉ cần sư muội đủ nỗ lực, chúng ta sẽ có thể sống cuộc sống mà mình mong muốn."
Diệp Kiều: "..." Ta cảm ơn các ngươi nhé. Các ngươi đúng là hảo sư huynh của ta.
Diệp Kiều hít sâu một hơi, cắn thuốc xong liền bò dậy tiếp tục chép, nàng đặt bút nhanh như bay, trong đầu toàn là các loại phương pháp vẽ bùa phức tạp, tác dụng cùng với cách khắc phù văn lên pháp khí.
Cái gì Độn Địa Phù, Kim Cương Phù, Tứ Phương Trận Phù đều đang điên cuồng xoay chuyển trong đầu nàng.
Sau chuyến này, Diệp Kiều dám cam đoan tuyệt đối rằng, không ai hiểu rõ về vẽ bùa hơn nàng.
Mẹ kiếp hu hu hu, sớm biết thế đã không nghịch dại!!
Bởi vì khi chép sách cần phải vẽ lại hình dáng của bùa chú, nàng đang đuổi theo thời gian nên tốc độ vẽ bùa cực nhanh, mỗi lá bùa đều là một nét bút thành hình, tiêu sái lại lưu loát.
Diệp Kiều phát hiện thức hải của mình dường như đã mở rộng hơn.
Linh căn của nguyên thân không thuần, thần thức cũng kém, trước đó nàng vẽ chưa được mấy lá bùa đã ngất xỉu rồi.
Vậy mà hiện tại nàng thần kỳ phát hiện thức hải đã rộng hơn, cho dù không ăn Bổ Thần Đan cũng sẽ không động một tí là đau đầu nữa.
Chẳng lẽ chép sách còn có tác dụng rèn luyện dung lượng thức hải sao?
"Muội phá cảnh rồi ư?"
Trong lúc Diệp Kiều đang suy tư, động tác vắt chéo chân của Minh Huyền khựng lại.
Diệp Kiều lúc này mới cảm nhận một chút: "Hình như là vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










