Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Luyện Khí đỉnh phong.
Khoảng cách đến Trúc Cơ cũng chỉ còn một bước chân.
Nàng phản ứng lại, hóa ra không phải chép sách làm thức hải mở rộng, mà là bởi vì nàng đã phá cảnh, tự nhiên thức hải cũng trở nên rộng lớn hơn.
Minh Huyền sửng sốt: "Bây giờ phá cảnh đều đơn giản như vậy sao?"
Từ Luyện Khí hậu kỳ lên Luyện Khí đỉnh phong là một cái ngưỡng, không mất ba ngày ngộ đạo thì rất ít người có thể thuận lợi phá cảnh như vậy.
Đây chẳng lẽ chính là cái gọi là càng lười càng may mắn sao?
Tiết Dư chống cằm, tỉ mỉ suy tư: "Có khả năng nào, tiểu sư muội dựa vào việc lĩnh ngộ bùa chú để phá cảnh không?"
Đan tu dựa vào luyện đan để phá cảnh, Phù tu tự nhiên cũng dựa vào vẽ bùa để phá cảnh.
Hai ngày nay Diệp Kiều vẫn luôn điên cuồng xem sách bùa chú, cách giải thích này đảo cũng nói được.
Minh Huyền càng thêm kinh ngạc: "Nhưng chẳng phải muội ấy là Kiếm tu sao?"
Chuyện này mẹ nó cũng có thể xảy ra được à?!
Tiết Dư trầm ngâm: "Đệ đã từng nghe nói qua chuyện song tu hai đạo chưa?"
"Chẳng phải chỉ có cực ít người làm được thôi sao?" Minh Huyền vẫn cảm thấy không thể tin nổi, người có thể song tu hai đạo đều là những người có ngộ tính cực cao, nghe nói Tổ sư của Trường Minh Tông chính là người song tu cả kiếm và đan.
Nhưng đâu phải ai cũng là nhân vật tầm cỡ như Tổ sư gia.
Diệp Kiều gạt tay hắn ra, ngăn lại sự suy diễn lung tung của hai người, nàng nói: "Có lẽ chỉ là do linh khí ở nơi này nồng đậm thôi."
Cũng chỉ có thể giải thích như vậy, bằng không chẳng lẽ nàng thật sự có thể song tu kiếm phù sao?
Hai ngày sau, Diệp Kiều cuối cùng cũng chép xong toàn bộ sách, Tiết Dư và Minh Huyền không liên quan nhiều đến chuyện này, Ngọc quản sự cũng không làm khó dễ bọn họ, phất tay cho hai người rời đi.
Chỉ còn lại đương sự Diệp Kiều bị giữ lại.
"Đều chép xong rồi chứ?"
"Xong rồi." Nàng gục đầu xuống, cảm giác như cơ thể bị rút cạn sức lực.
Ngọc quản sự mở ra xem vài trang, sau đó khóe miệng co giật, không thể không nói chữ viết của Diệp Kiều quả thực có thể dùng bốn chữ "độc lãnh phong tao", "thảm không nỡ nhìn" để hình dung.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, hắn đành phải hôm nào tìm mấy đệ tử viết chữ đẹp chép lại một lần nữa.
Hắn liếc nhìn Diệp Kiều: "Đi theo ta."
Diệp Kiều nghe lời đi theo, Ngọc quản sự men theo cầu thang xoắn ốc dài dằng dặc đi lên tầng ba, những cuốn sách bùa chú bị làm loạn trước đó giờ đã được xếp ngay ngắn, sau khi đặt những cuốn sách còn thiếu lên kệ, hắn lại ngồi xổm xuống, không biết từ đâu lôi ra mấy cuốn tàn quyển.
Trang giấy ố vàng, nhìn qua mong manh và đơn bạc, Ngọc quản sự cẩn thận cầm lấy quyển trục, giọng trầm xuống: "Giúp ta một việc được không? Tiểu nha đầu."
Diệp Kiều cơ trí không nhận lời ngay mà hỏi lại: "Việc gì ạ?" Loại việc này người bình thường nhìn qua cũng biết là không giúp được, nàng không muốn ôm rắc rối không cần thiết vào người, có thời gian này thà đi ngủ còn hơn.
Ngọc quản sự bị thái độ cẩn trọng của nàng làm cho cạn lời một lát.
Hắn coi như đã hiểu, tiểu quỷ này căn bản không chơi bài theo lẽ thường, những đệ tử khác nghe được chuyện tốt như vậy đã sớm vội vàng đồng ý rồi, đâu có ai hỏi nhiều như nàng.
"Mấy cuốn tàn quyển này là do Tổ sư gia Trường Minh Tông để lại cho hậu bối học tập." Hắn nói: "Bên trong ghi chép rất nhiều đan phương thượng cổ."
Diệp Kiều nghe hắn thao thao bất tuyệt, dường như còn đang hồi tưởng lại những năm tháng chông gai của Trường Minh Tông, nàng không thể không cắt ngang lời đối phương: "Vậy trưởng lão, ngài tìm con tới là muốn làm gì? Vào giờ này mọi hôm, con đã đi ngủ rồi."
Bị cắt ngang lần nữa, Ngọc quản sự trừng mắt nhìn nàng một cái đầy không vui: "Tổ sư của chúng ta là một trong số ít người ở toàn bộ Tu chân giới có thể làm được kiếm đan song tu."
Diệp Kiều nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, trán đầy hắc tuyến, nhịn không được nhắc nhở hắn: "Trưởng lão, con là người, không phải thần."
Tàn quyển thượng cổ, nàng xem hết thì thức hải chẳng phải bị ép khô sao?
Ngọc quản sự trầm ngâm một lát: "... Vậy ý của ngươi là?"
"Đọc sách cũng được, nhưng phải thêm tiền." Nàng nghiêm túc nói: "Rốt cuộc thời gian ngủ của con rất quý giá."
Nhắc đến tiền, mặt Ngọc quản sự đen sì, tình huống Trường Minh Tông thế nào nàng không biết sao? Nghèo đến mức chẳng có gì ăn, còn đòi tiền cái gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










