Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Minh Huyền tâm tình phức tạp.

Trượng nghĩa vậy sao?

Khoan đã...

Từ từ.

Chép lại toàn bộ ư?

Trong lúc nhất thời, tầm mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Diệp Kiều.

Quản sự tức giận đến đỏ bừng mặt cũng dịu đi đôi chút, kinh ngạc hỏi: "Thật không?"

Nàng đáp: "Đúng vậy."

Quản sự nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô gái nhỏ, không còn chút nào dáng vẻ cợt nhả lười biếng thường ngày, ngữ khí vốn cứng nhắc của ông cũng không khỏi buông lỏng vài phần, chợt nhớ tới Đoạn Dự từng nói nha đầu này dường như có bản lĩnh gặp qua là không quên được.

Giọng quản sự dịu xuống: "Đã như vậy thì ngươi cứ thử xem sao."

Hắn lục lọi nửa ngày, lôi ra mười mấy khối Lưu Ảnh Thạch, trừng mắt: "Đến cấm địa mà chép, chép không xong thì đừng hòng ra ngoài."

Diệp Kiều lập tức đáp ứng rồi chạy biến.

"Còn cả ngươi nữa." Quản sự biết chuyện này tuyệt đối không thoát khỏi liên quan đến Minh Huyền: "Hai người các ngươi cùng đi, bao giờ nàng chép xong thì bao giờ các ngươi mới được ra."

Minh Huyền vốn tưởng đã thoát được một kiếp: "..."

"Tiểu sư muội của đệ lại gây chuyện rồi."

Chu Hành Vân thở dài: "Diệp Kiều?"

"Muội ấy làm sao?"

Đối phương làm mặt quỷ: "Đốt quản sự Tàng Thư Các... à nhầm, đốt Tàng Thư Các, lại còn đốt cùng Minh Huyền nữa chứ. Lợi hại chưa."

Chu Hành Vân: "..."

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, chuyện Diệp Kiều cùng Minh Huyền đốt Tàng Thư Các đã truyền khắp tông môn.

Có thể nói nàng tuy người không ở trong giang hồ, nhưng giang hồ đâu đâu cũng lưu truyền truyền thuyết về nàng.

Lần đầu tiên báo danh nhập tông đã đập nát sau núi thành cái hố to, ngay sau đó lại nằm không suốt hai tháng, mơ mơ hồ hồ lên làm thân truyền, sau đó làm thân truyền chưa được mấy tháng liền cùng một thân truyền khác đốt luôn cái Tàng Thư Các.

Thật đúng là thần nhân mà.

Chu Hành Vân rơi vào trầm tư sâu sắc, bọn họ rốt cuộc là thu nhận một tiểu sư muội, hay là nhặt một cái tai họa về đây?

Nói chuyện chia làm hai đầu.

Diệp Kiều cùng Minh Huyền đi vào bên trong cấm địa, nơi đây là chốn phi thăng của Tổ sư gia Trường Minh Tông, nghe nói còn lưu lại không ít bảo vật, bởi vậy mới bị liệt vào cấm địa.

Ở Tu chân giới, kỳ ngộ và nguy hiểm trước nay luôn song hành.

Diệp Kiều chỉ đơn thuần muốn chép sách, không có ý định không biết tự lượng sức mình mà đi tìm bảo vật.

Nơi đây non xanh nước biếc, lắng đọng nét cổ vận thần bí, thay vì nói là cấm địa thì chi bằng nói là một nơi yên tĩnh có phong cảnh hữu tình để tu luyện, linh khí nồng đậm rất thích hợp để bày một cái Tụ Linh Trận.

Khi hai người bước vào cấm địa thì bên trong đã có người ngồi sẵn rồi.

Bóng dáng này còn quen mắt đến lạ.

Diệp Kiều: "À, ta đốt Tàng Thư Các rồi."

Tiết Dư thoáng trầm mặc, nhìn về phía Minh Huyền: "Còn hắn thì sao?"

Diệp Kiều: "À, hắn đốt cùng ta."

Tiết Dư: Đám sư huynh muội của hắn, rốt cuộc là điên hết rồi sao?

Hắn cạn lời một lúc, giọng nói ôn nhu: "Muội có thù oán với quản sự à?"

Diệp Kiều lắc đầu: "Không có, ta chỉ nghịch lửa, lỡ tay đốt cháy sách thôi."

Tiết Dư: "..."

Nghịch lửa?

Người bình thường ai lại nửa đêm đi nghịch cái thứ đó chứ.

Đúng là kẻ gây chuyện mà.

"Còn đệ thì sao?" Minh Huyền vừa bị đuổi từ Bách Thảo Viên đến Tam Vị Thư Phòng đã tê liệt rồi.

Hắn phát hiện cứ ở cùng một chỗ với tiểu sư muội là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt lành.

"Đệ vào đây bằng cách nào?"

Tiết Dư là người có tính tình tốt hiếm hoi trong số bọn họ, trước kia thường xuyên bị phạt nhốt chỉ có hắn và Mộc Trọng Hi, bây giờ lại có thêm cả Diệp Kiều.

Trên con đường bị nhốt chung, quả thực chưa bao giờ thấy cô đơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc