Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Mắt Diệp Kiều chớp cũng không chớp, há mồm liền bịa: "Tuy rằng muội là Kiếm tu, nhưng muội có sự hướng tới bẩm sinh đối với Phù tu, đặc biệt là sau khi nghe nói Tu chân giới lại có thiên tài như Nhị sư huynh đây, muội lại càng cảm thấy hứng thú hơn."

Sau một hồi thao tác của nàng, vẻ mặt lạnh nhạt của Minh Huyền cũng không duy trì nổi nữa.

Rốt cuộc lần đầu làm sư huynh, ai mà chẳng hưởng thụ cảm giác được sư muội sùng bái chứ, dưới ánh mắt 'ngưỡng mộ' của Diệp Kiều, hắn không khỏi hắng giọng: "Vậy muội nhìn cho kỹ, ta chỉ dạy một lần thôi đấy."

Minh Huyền tìm một cây bút, đặt bút lên trang giấy Tuyên Thành trắng như tuyết.

Tốc độ vẽ bùa của hắn không chậm, may mà trí nhớ Diệp Kiều tốt, bằng không thật sự rất khó nhìn ra được manh mối gì từ những nét vẽ cuồng dã phóng khoáng kia.

"Đây là Ngự Hỏa Phù."

Đầu ngón tay thiếu niên bốc lên ánh lửa u tối từ lá bùa, giống như làm ảo thuật, nhiệt độ trong nháy mắt tăng cao.

Diệp Kiều nhìn chằm chằm không chớp mắt, cảm thán: "Thật thần kỳ."

Đây là lần đầu tiên nàng thấy Phù tu chính thống vẽ bùa như thế nào.

"Đương nhiên rồi." Minh Huyền đắc ý cực kỳ, linh hỏa trên đầu ngón tay không ngừng đung đưa, dáng vẻ lúc này của hắn giống như đứa trẻ đang cực lực biểu diễn để chờ đợi người lớn khen ngợi.

Diệp Kiều quả nhiên rất biết cách cổ vũ: "Oa, quá lợi hại."

Minh Huyền được tâng bốc đến mức lâng lâng: "Nếu muội muốn học, ta có thể dạy cho muội."

Diệp Kiều chỉ nói vài câu đã lừa hắn đến mức cái quần đùi cũng không còn.

Đừng hỏi, hỏi chính là ba câu nói khiến thiên tài Phù tu dạy ta vẽ bùa.

Diệp Kiều: "Cảm ơn sư huynh, nhưng chắc là không cần đâu."

Nàng đã nhớ kỹ rồi.

Diệp Kiều cầm bút lên, lặp lại một lần theo phương pháp hắn dạy, linh hỏa bùng lên trên trang giấy, ngọn lửa mỏng manh run rẩy, phảng phất như giây tiếp theo sẽ tắt ngấm.

Minh Huyền giật mình hoảng sợ, không ngờ nàng chỉ làm một lần đã thành công, hắn kinh hoàng ngăn lại: "Từ từ... Linh hỏa nó biết di chuyển đấy."

Lời Minh Huyền vừa dứt, Diệp Kiều còn chưa kịp vui mừng vì mình thành công thì đã trơ mắt nhìn linh hỏa trên lá bùa chợt văng ra ngoài.

Minh Huyền vội vàng nghiêng người né tránh, nhưng kệ sách phía sau hắn lại không may mắn như vậy.

Linh hỏa bùng lên lan nhanh như lửa cháy đồng cỏ, mặt mũi Diệp Kiều bị hun đen một mảng.

Trong nháy mắt ngọn lửa lan ra, Minh Huyền tay mắt lanh lẹ ngưng tụ một quả cầu nước lớn ném qua, nhanh chóng dập tắt linh hỏa.

"Diệp Kiều Minh Huyền!!!"

Vừa mới dập tắt lửa xong, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì phía sau đã truyền đến tiếng rống giận dữ của quản sự.

Xong đời.

Toang rồi.

Đây là ý niệm duy nhất trong đầu hai người lúc này.

Quản sự vội vã chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khí huyết dâng trào, râu cũng dựng ngược lên.

Hắn gầm lên trong cơn giận dữ bất lực: "Hai đứa các ngươi sao lại chơi lửa trong Tàng Thư Các hả? Có phải điên rồi không?"

"Hay là hai người các ngươi có ý kiến gì với lão phu?"

Quản sự suýt chút nữa tức đến ngất xỉu, một đứa phá hắn cũng nhịn rồi, đằng này còn rủ nhau gây án tập thể nữa chứ?

Minh Huyền chột dạ: "Không có."

Kẻ đầu sỏ gây tội lại càng vâng vâng dạ dạ: "Không dám ạ."

"Không dám?" Quản sự tức quá hóa cười: "Vậy mà các ngươi còn dám đốt Tàng Thư Các?"

Ngọn lửa lan ra chỉ trong chớp mắt, mười mấy cuốn sách bùa chú đã bị thiêu hủy một nửa, số còn lại bị nước dập tắt thì dính vào nhau, không cần nghĩ cũng biết là hỏng hết rồi.

Nhìn thấy cảnh này, tim quản sự như đang rỉ máu.

Diệp Kiều cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, trước đó Minh Huyền đã năm lần bảy lượt nhấn mạnh những cuốn sách này đều là bản độc nhất vô nhị, hiện tại bị đốt thành ra thế này, quản sự không đánh chết nàng đã được coi là tính tình tốt lắm rồi.

Rốt cuộc lương tâm cắn rứt, nàng ấp úng một lát mới hỏi: "Trưởng lão, xin hỏi có Lưu Ảnh Thạch không ạ?"

Nếu là bản độc nhất, thì không thể nào không có thứ gì ghi chép lại nội dung, nhỡ đâu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thật thì chẳng phải đau lòng chết sao.

Nàng cam đoan: "Ta sẽ chép lại hoàn chỉnh cho ngài."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc