Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Kiều trố mắt cá chết ra: "..."
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, cuối cùng vẫn là Minh Huyền không chịu nổi trước, hắn mở miệng nói: "Ta đói rồi."
Hắn nói như vậy, Diệp Kiều trầm mặc vài giây rồi cũng hậu tri hậu giác nhận ra: "Ta cũng đói."
Chuẩn bị sớm hoàn thành công việc để còn sớm ra thực đường ăn cơm.
Hai người vận Đạp Thanh Phong dưới chân, tốc độ đều cực nhanh, một tay cầm hai cái chổi, nhảy nhót lung tung, trong nháy mắt bụi bay mù mịt.
Quản sự đang xem sách bị bụi bay lên sặc cho ho khù khụ, ngẩng đầu nhìn lên liền thấy hai kẻ vốn đang lười biếng giờ mỗi người cầm hai cái chổi, giống như con bọ ngựa lớn đang giương nanh múa vuốt, nhảy nhót tứ tung.
Khóe miệng ông giật giật liên hồi.
Hai cái tên đầu gỗ này.
Sau khi quét dọn qua loa xong, hai người hỏa tốc chạy thẳng tới thực đường.
Để lại một mình quản sự đứng hỗn độn trong gió, cạn lời ném cuốn sách xuống, hướng về phía không người hô lên một tiếng: "Tiểu nha đầu này chính là hạt giống tốt mà ngươi nói đấy hả?"
Hạt giống tốt cái khỉ gì? Hắn thấy nàng giống quỷ chết đói đầu thai thì có.
Đoạn Dự từ chỗ tối đi ra, hiển nhiên đã thu hết hành vi vừa rồi của hai người vào đáy mắt, hắn sờ cằm, ngượng ngùng nói: "Nàng có trí nhớ rất tốt."
Không phải là rất tốt.
Mà có thể nói là đã gặp qua là không quên được.
Tâm pháp như Đạp Thanh Phong, ngay cả Mộc Trọng Hi trời sinh kiếm cốt luyện tập cũng mất hơn mười ngày.
Kết quả Diệp Kiều chỉ mất có ba ngày ngắn ngủi đã thông thạo.
Đoạn Dự liền đề nghị với Triệu trưởng lão, nghĩ rằng chi bằng để nàng quét dọn Tàng Thư Các nhiều hơn, nhân tiện đọc thêm nhiều sách, bằng không thiên phú như vậy chẳng phải lãng phí sao?
Kết quả nha đầu này thì hay rồi, quét xong là chạy, chưa từng nghĩ tới chuyện liếc mắt xem sách trong Tàng Thư Các lấy một cái.
Quản sự hừ một tiếng: "Nếu nàng thật sự có bản lĩnh xem qua là nhớ, vậy tại sao lần nào khảo hạch ngoại môn thành tích cũng bình thường như thế?"
Khảo hạch Kiếm tu đơn giản chỉ là mức độ nắm giữ và quen thuộc đối với kiếm.
"Nếu thật sự có thể gặp qua là không quên được, hai tháng trời nàng hẳn đã phải thuộc làu kiếm quyết rồi chứ, sao thành tích lại kém như vậy được."
Đây quả thực là một vấn đề khiến người ta khó hiểu.
Đoạn Dự không nói gì, chẳng lẽ phán đoán của hắn thực sự có vấn đề?
Có lẽ nha đầu kia có thể học được Đạp Thanh Phong trong thời gian ngắn chỉ là do vận khí tốt chăng?
Khi hai người chạy tới thực đường thì đã chẳng còn lại gì nhiều, sau khi Trúc Cơ là có thể tích cốc, nhưng có lẽ do thói quen ăn uống trước kia, Minh Huyền vẫn thường xuyên tới thực đường ăn chực.
Diệp Kiều không kén ăn, cho cái gì ăn cái đó, nàng một hơi lấy năm cái màn thầu, khiến Minh Huyền nhìn đến nhíu mày.
Tiểu cô nương bây giờ đều ăn khỏe như vậy sao?
Sao trong ấn tượng của hắn, mấy sư muội nội môn chỉ ăn hai miếng là đã no rồi?
Ăn xong cơm chiều, hai người lại cùng nhau chạy về Tàng Thư Các, sắc trời đã thoáng tối, nhờ sự nỗ lực chung của Diệp Kiều và Minh Huyền vào buổi chiều, hai tầng lầu đã được quét dọn xong.
Chỉ còn lại hai tầng nữa, quét sạch sẽ là có thể về ngủ.
Vừa nghĩ đến việc được đi ngủ, Diệp Kiều liền tràn ngập động lực, nàng cầm lấy chổi, hô với người bên cạnh: "Đi thôi, quét tầng ba trước."
Minh Huyền uể oải nhặt cái chổi lên.
Tầng ba chất đầy các loại sách về bùa chú, được sắp xếp vô cùng chỉnh tề, bên ngoài có lời đồn rằng Tàng Thư Các của năm đại tông môn chứa đựng tuyệt đại bộ phận sách vở của Tu chân giới, Diệp Kiều cầm lấy một quyển, tùy ý lật xem rồi hỏi: "Mấy cuốn sách này đều từ đâu ra vậy?"
Minh Huyền liếc nhìn cuốn sách trong tay nàng, nhàn nhạt giải thích: "Nghe nói đều là do đời sư tổ từ từ lưu truyền lại."
"Mỗi cuốn sách trong Tàng Thư Các đều là bản độc nhất vô nhị."
"Tàng Thư Các của mỗi tông môn chỉ có đệ tử thân truyền mới được vào, ngoại môn và nội môn muốn đến đây quét rác cũng không có tư cách đâu."
Diệp Kiều thấy hắn thao thao bất tuyệt, bèn vươn tay tò mò chỉ vào một trang trong sách: "Vậy Ngự Hỏa Phù này dùng để làm gì?" Trông có vẻ khá lợi hại.
Minh Huyền nhíu mày, nhìn phù văn trên đó, hồ nghi hỏi: "Muội là Kiếm tu thì hỏi chuyện này làm gì."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










