Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu trưởng lão giảng đến một nửa, Diệp Kiều đã bắt đầu nghe không hiểu, mắt thấy ông ấy lại đang cân nhắc gọi mình, nàng mang tinh thần 'chết đạo hữu bần đạo không chết', trong lúc cấp bách liền giơ tay từ phía sau lên, lớn tiếng hét:
"Trưởng lão, Minh Huyền sư huynh nói câu này huynh ấy biết làm!!"
Minh Huyền: "...?"
Triệu trưởng lão lúc này mới chú ý tới thiếu niên đang ngồi ngẩn người phía sau: "Minh Huyền biết à? Nào, con lên làm mẫu cho các sư đệ sư muội xem một lần."
"Gì cơ?" Minh Huyền ngơ ngác trố mắt, sau đó nhìn về phía đầu sỏ gây tội với vẻ đầy kinh ngạc.
Diệp Kiều thấy hắn đứng dậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười ngoan ngoãn: "Huynh không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? Nhị sư huynh, huynh chính là niềm hy vọng của Phù tu một mạch Trường Minh Tông chúng ta, có câu nói 'người tài giỏi thường nhiều việc', huynh cứ chịu khó vất vả một chút đi nhé."
Sư huynh sinh ra là để hố mà.
Nàng tin chắc vào đạo lý này.
Mới không phải vì hắn cứ hay gọi nàng là khoai tây địa lôi đâu.
Nói thật thì tiết tâm pháp chán ngắt, Minh Huyền cũng chẳng chú tâm nghe, dù sao từ khi Diệp Kiều đến, Triệu trưởng lão chỉ chăm chăm soi mói nàng, đùng một cái đến lượt mình, hắn ngơ ngác đứng lên rồi lại ngơ ngác ngồi xuống.
Không nằm ngoài dự đoán, hắn bị ăn mắng một trận tơi bời.
Học được một nửa tiết, Diệp Kiều chống cằm, bắt đầu mơ màng buồn ngủ, nàng hơi cúi đầu, mí mắt không chịu nổi nữa bắt đầu dính vào nhau.
Đột nhiên, giọng nói nhẹ nhàng của Minh Huyền vang lên: "Tiểu sư muội, tan học rồi."
Diệp Kiều đang nửa tỉnh nửa mê, ba chữ 'tan học' này đã khắc sâu vào DNA, nàng phản xạ có điều kiện bật dậy cái rụp, vì động tác quá mạnh nên cái bàn bị văng ra xa một đoạn.
Diệp Kiều theo bản năng cắm đầu định chạy về phía thực đường, kết quả bị Minh Huyền túm chặt lại.
Diệp Kiều có dự cảm chẳng lành, quả nhiên quay đầu lại phát hiện bọn Tiết Dư đều đang ngồi ngay ngắn, làm gì có chuyện tan học?
Triệu trưởng lão nhíu mày: "Ngươi đứng lên làm cái gì?"
"À." Ông cười lạnh: "Sao hả? Ngươi bất mãn với cách giảng bài của ta à? Cho nên đá cái bàn ra xa để trợ hứng phải không?"
Chuyện làm loạn trong giờ học này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Diệp Kiều bị Triệu trưởng lão mắng cho một trận, lại bị phạt đến Tàng Thư Các, đây đã là lần thứ mười trong tháng nàng bị phạt đi quét dọn nơi này rồi.
Minh Huyền đợi nàng ngồi xuống, thong thả ung dung cười nói: "Thiên lý sáng tỏ, báo ứng khó lường nha sư muội."
Lời vừa dứt.
"Còn cả con nữa!"
"Minh Huyền!!" Giọng nói giận dữ của Triệu trưởng lão vang lên.
"Vấn đề đơn giản như vậy cũng không học được, tan học hai đứa cùng nhau cút đi quét Tàng Thư Các cho ta."
Nụ cười trên mặt Minh Huyền dần biến mất: "?"
Diệp Kiều vốn đang mang bộ mặt đưa đám, lúc này tức khắc bật cười: "Thiên đạo hảo luân hồi, trời xanh tha cho ai bao giờ đâu sư huynh."
Đến đây, làm tổn thương nhau đi.
Minh Huyền: "..."
Trong Tàng Thư Các bày biện sách vở thành từng hàng, tổng cộng chia làm bốn tầng, tầng một là tâm pháp, tầng hai là đan thuật, tầng ba là bùa chú, tầng bốn là kiếm quyết, toàn bộ kiến trúc được thiết kế theo hình xoắn ốc, giữa không trung lơ lửng trận pháp màu lam u tối, tạo cho người ta cảm giác chấn động về thị giác.
Quản sự ngồi trên ghế, liếc nhìn nàng một cái: "Lại tới quét rác à?"
Chữ 'lại' này thật là có linh hồn.
Từ khi học xong tiết tâm pháp của Triệu trưởng lão, Diệp Kiều liên tục bị đuổi đi quét dọn hơn mười ngày nay, đã tích lũy được kinh nghiệm quét rác vô cùng phong phú.
Thế nhưng Minh Huyền chưa từng trải qua loại việc chân tay này, hắn không muốn động đậy, Diệp Kiều cũng quét lấy lệ cho có.
"Tránh ra." Nàng lấy cái chổi quơ quơ, giọng điệu hung dữ.
Minh Huyền: "..."
Hắn nén giận, yên lặng dời chân đi.
"Ta chính là Phù tu duy nhất trong số các đệ tử thân truyền của Trường Minh Tông đấy." Minh Huyền nhắc lại thân phận của mình: "Hơn nữa ta còn là Nhị sư huynh của muội."
Minh Huyền cảm thấy nàng đang trào phúng mình.
Lúc này cả hai người đều không muốn quét dọn, đều ôm ý nghĩ 'dựa vào cái gì hắn/nàng không quét', cứ thế mà giằng co.
Quản sự thấy vậy liền hừ một tiếng: "Quét không xong thì không được ăn cơm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










