Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Nàng còn chưa từng thấy người ta đánh nhau bao giờ đâu.

Tiết Dư quay đầu lại, sao hắn có ảo giác Tiểu sư muội đang rất hưng phấn nhỉ?

Diệp Kiều cũng ý thức được thần sắc mình không đúng, nàng lập tức thay đổi biểu cảm bi thống vạn phần: "Thật vậy chăng?"

Tiết Dư: "..."

Đừng tưởng muội đổi biểu cảm là ta không nhìn ra muội đang nóng lòng muốn thử nhé.

Về sau hai người đương nhiên là không thể đánh nhau như ý nguyện, tông môn cấm rút kiếm nội đấu, đây là luật bất thành văn ai cũng hiểu, nhưng nếu không có môn quy này, Mộc Trọng Hi cảm thấy giữa hắn và Minh Huyền kiểu gì cũng phải có một người chết.

"Đừng cãi nhau nữa." Tiết Dư bất đắc dĩ ra mặt cắt ngang hai người: "Lát nữa Đoạn Dự trưởng lão tới bây giờ."

Trưởng lão phụ trách huấn luyện bọn họ là một nam nhân râu ria xồm xoàm, thân hình cao lớn vạm vỡ.

"Ngươi chính là thân truyền mới tới sao?" Đoạn Dự vỗ vai nàng một cái, Diệp Kiều bị một cái tát của hắn đánh cho ngã sấp mặt xuống đất.

Nàng: "..."

Đoạn Dự hơi kinh ngạc: "Không chịu đòn được chút nào sao?"

Diệp Kiều nhìn cơ bắp cuồn cuộn của hắn, lại nhìn cánh tay cẳng chân khẳng khiu của mình, hoàn toàn không dám hé răng.

Mộc Trọng Hi bĩu môi: "Trưởng lão, muội ấy có phải là con đâu mà bị người đánh cho bẹp dí suốt bao năm nay."

Đoạn Dự cười ha hả: "Đương nhiên rồi, ta hiểu rõ, hiểu rõ mà."

Hắn đánh giá Diệp Kiều một vòng, có lẽ cảm thấy đệ tử này cũng không chịu đòn nổi, chỉ có thể tiếc nuối mở miệng: "Vậy trước tiên thử luyện Đạp Thanh Phong đi."

Đoạn Dự ném cho nàng một quyển tâm pháp, Diệp Kiều theo bản năng ôm lấy.

"Đây là tâm pháp giúp tăng tốc độ, mỗi đệ tử thân truyền đều có một bản. Mấy sư huynh của ngươi đều đã thuộc làu rồi, mấy ngày nay tranh thủ thời gian luyện tập nhiều vào." Đoạn Dự liếc nhìn nàng, hiển nhiên cũng đã nghe nói về hành vi nằm không của nàng khi còn ở ngoại môn, hắn uy hiếp: "Ba ngày sau ta sẽ kiểm tra, đến lúc đó mà chạy chậm thì cứ đợi bị ta đá đít đi."

Diệp Kiều: "... Đá?"

Đá kiểu gì cơ?

Rất nhanh nàng sẽ biết ngay thôi.

Vì là người mới nhập môn, Diệp Kiều ngồi bên cạnh xem ké buổi học kiếm tu hàng ngày của Mộc Trọng Hi, Đoạn Dự đuổi theo hắn suốt cả buổi như mèo vờn chuột.

Tốc độ Mộc Trọng Hi chỉ cần chậm lại một chút là sẽ bị đá mông không thương tiếc.

Diệp Kiều chứng kiến cảnh này thì mặt mày tái mét.

Nàng tuy thích nằm không hưởng thụ, nhưng cũng không thích bị người ta đá đâu nhé.

...

Ba ngày tiếp theo, Diệp Kiều nỗ lực ghi nhớ phương thức ra chiêu đại khái của Đoạn Dự, đi trước một bước để né tránh, thoát khỏi vận mệnh bị đá liên tục.

Cái hay của Đạp Thanh Phong nằm ở chỗ khi bị đá có thể né tránh nhanh hơn một chút.

Mộc Trọng Hi hiển nhiên đã bị đá thành quen, hắn thậm chí còn có thể vừa chạy vừa kéo Diệp Kiều một cái.

Hai người một trước một sau, chỉ cần ai giảm tốc độ một chút là sẽ bị đá mông, nỗi nhục nhã không thể chịu đựng nổi này ai cũng không muốn nếm trải, nên cả hai đều bắt đầu liều mạng chạy về phía trước.

Hai vị sư huynh muội đồng bệnh tương lân bắt đầu kiếp sống tu luyện bị đánh bẹp dí.

Minh Huyền là Phù tu nên không cần tham gia loại chuyện này, hắn thậm chí còn có nhã hứng vừa vẽ bùa vừa buông lời châm chọc vui sướng khi người gặp họa.

Ngay cả Diệp Kiều cũng không ít lần bị vị Nhị sư huynh độc miệng đáng ghét này cười nhạo.

"Tiểu khoai tây địa lôi." Hắn vươn tay ấn đầu nàng xuống, ghét bỏ nói: "Sao muội lớn chậm thế? Người nhà không cho muội ăn cơm à?"

Diệp Kiều: "..." Bình tĩnh, bình tĩnh.

Nàng bắt đầu điên cuồng tẩy não bản thân trong lòng: Người khác tức giận ta không giận, giận sinh bệnh ra không ai thay, hắn là thân truyền hắn lợi hại.

Trong hai tháng huấn luyện, linh khí ở chủ phong nồng đậm đến mức có thể ép người ta nằm rạp xuống đất, cho dù là tu vi bùn loãng cũng có thể được trát lên tường, Diệp Kiều rất thuận lợi từ Luyện Khí tầng năm lên tầng chín.

Hôm nay là tiết học tâm pháp, không khéo thay, trưởng lão dạy nàng lại chính là Triệu trưởng lão, người đã trơ mắt nhìn nàng và Mộc Trọng Hi đập nát mặt đất sau núi thành một cái hố to mấy tháng trước.

Có lẽ do đắc tội với đối phương nên mỗi lần học tâm pháp nàng đều bị gọi lên trả lời câu hỏi, một khi không trả lời được, chờ đợi Diệp Kiều chính là vận mệnh đi quét dọn Tàng Thư Các.

Lần này cũng không ngoại lệ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc