Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Nàng nhớ rõ trong nguyên tác, khi nữ chính được Nguyệt Thanh Tông thu làm thân truyền thì thanh thế to lớn, bát phương đến chúc mừng, sao đến lượt Trường Minh Tông bọn họ lại đơn sơ thế này.

Tiết Dư nghe vậy khẽ ho khan một tiếng, lấy tay che miệng: "Có thể là bởi vì... kinh phí của chúng ta không đủ?"

Diệp Kiều khô khốc "ồ" một tiếng.

Tiết Dư liếc thấy biểu cảm đau khổ của nàng, không khỏi mỉm cười, vừa đi vừa giải thích cho nàng: "Chúng ta chỉ có hai tiết học cần phải tham gia."

"Lần lượt là lớp tâm pháp và lớp huấn luyện."

"Cả hai tiết học đều sẽ có trưởng lão ở bên cạnh dạy dỗ chúng ta..." Tiết Dư nhìn thoáng qua Diệp Kiều, biết nàng có lẽ không theo kịp tiến độ, vì thế liền ôn tồn trấn an: "Nếu có gì không hiểu, muội có thể đi hỏi trưởng lão, hoặc là tìm ta."

Câu nói này giống hệt như thầy cô giáo ở trường học, khiến Diệp Kiều không kìm được mà rơi lệ đầy mặt.

Nàng tạo cái nghiệp gì thế này.

Vất vả lắm mới tốt nghiệp cấp ba thoát khỏi "nhà tù" được mấy năm, xuyên không xong lại chui vào một cái "nhà tù" khác.

Vừa bước vào rừng trúc, linh khí nồng đậm che trời lấp đất cuồn cuộn ập đến, Diệp Kiều suýt chút nữa bị đám linh khí này ép cho không thở nổi.

Cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao tu vi của đệ tử thân truyền lại có thể bỏ xa người thường một đoạn dài như vậy.

Chỉ riêng đám linh khí điên cuồng tán loạn này thôi, dùng mãi cũng không hết.

Tiết Dư nhìn ra nàng không thoải mái, khẽ thở dài một tiếng, ném cho Diệp Kiều một bình sứ bạch ngọc: "Nuốt vào đi, đây là Cố Linh Đan, lát nữa có lẽ sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều đấy."

Nói cho cùng thì tu vi nàng vẫn còn quá kém, độ tinh khiết của linh căn quá thấp, không thể hấp thu quá nhiều linh khí cùng lúc.

Diệp Kiều nhận lấy, hơi ngẩn người.

Tuy rằng không hiểu biết nhiều về Đan tu, nhưng Cố Linh Đan thì nàng biết.

Trong nguyên tác từng nhắc tới tác dụng của loại linh đan này, tu luyện chú trọng từng bước một, chân thật kiên định, nếu căn cơ không vững, cảnh giới tuy có tăng lên nhưng so với người cùng cảnh giới sẽ yếu hơn rất nhiều.

Cố Linh Đan có thể giúp linh khí ổn định lại, một số người cảnh giới không vững do dùng thiên linh địa bảo đắp lên, sau khi nuốt vào đều có thể nhanh chóng xây dựng nền tảng vững chắc.

Ngay cả thiên tài như Tiết Dư, ở Trường Minh Tông ba năm cũng chỉ luyện ra được ba phần.

Trong tiểu thuyết, Tiết Dư không hổ danh là nam phụ lốp xe dự phòng ấm áp, đan dược luyện chế ra tất cả đều cần cù chăm chỉ dâng hiến cho nữ chính.

Vì thế còn bị nữ chính đem đi tặng người khác, làm nổi bật không nhỏ.

Hiện tại, thế mà cũng có phần của nàng sao?

Diệp Kiều ít nhiều cũng cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh.

"Tam sư huynh." Nàng nắm chặt bình bạch ngọc, khóe môi khẽ mím lại, khi thiếu niên còn đang nghi hoặc nghiêng đầu thì giọng nàng lảnh lót vang lên: "Huynh thật tốt."

Tiết Dư đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của nữ hài, hắn hơi ngẩn người, sau đó bật cười.

Thật đáng yêu.

Tiểu sư muội quả nhiên rất có lễ phép.

Chẳng giống Mộc Trọng Hi chút nào, tên đầu gỗ đó mở miệng ra là chỉ biết đòi hỏi, hoàn toàn khác một trời một vực.

Hai người một trước một sau đi vào sân huấn luyện, cách một đoạn xa đã nghe thấy tiếng kêu rên thảm thiết của Mộc Trọng Hi, xen lẫn với tiếng ồn ào vui sướng khi người gặp họa của Minh Huyền.

Diệp Kiều đang ngậm Cố Linh Đan trong miệng, giây tiếp theo liền nhìn thấy một ngôi sao băng vụt qua giữa không trung, sau đó rơi cái rầm xuống mặt đất.

Diệp Kiều kinh ngạc thốt lên: "Người chim bay nhanh thật đấy."

Sau khi 'người chim' khó khăn bò dậy từ dưới đất, nàng mới chú ý tới đó chẳng phải người chim gì cả, mà là Mộc Trọng Hi.

Mộc Trọng Hi nhe răng trợn mắt đứng dậy, hùng hổ hô to: "Minh Huyền, có phải huynh muốn đánh nhau không?"

"Ta sợ đệ chắc?" Nụ cười trên mặt Minh Huyền biến mất, trong tay hắn kẹp vài lá bùa.

Bầu không khí lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.

Khóe miệng Diệp Kiều giật giật: "Các huynh ở riêng với nhau đều như thế này sao?"

Hận không thể cho đối phương ăn ngay hai nhát dao.

Giọng điệu Tiết Dư bình tĩnh, hiển nhiên đã thấy nhiều thành quen với loại chuyện này: "Đúng vậy, đợi bọn họ đánh xong là được, không cần lo lắng."

Diệp Kiều thích nhất là xem náo nhiệt, mắt nàng hơi sáng lên, giọng điệu kích động: "Thật vậy chăng!"

Đánh đi đánh đi đánh nhau to vào!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc