Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

"Đây là Tụ Linh Phù." Diệp Kiều chỉ cho hắn cụ thể phải dán ở chỗ nào: "Đến lúc đó buổi tối chỉ cần nằm là có thể tu luyện."

Đỗ Thuần hồ nghi nhìn mấy lá bùa trong tay: "Thật hay giả đấy?"

Cũng không phải là không tin tưởng Diệp Kiều, chỉ là nằm không cũng có thể tu luyện, loại chuyện tốt này thật sự tồn tại sao?

Diệp Kiều nói: "Ngươi có thể thử xem, trước đó ta đã dùng qua rồi."

Thái độ bình thản của nàng khiến Ninh Tình tức giận đến mức sắc mặt càng thêm lạnh lẽo.

Sáng sớm hôm nay nghe được chỗ ở của Diệp Kiều, nàng liền hùng hổ vác kiếm tới đây.

"Ngươi dựa vào cái gì mà có thể làm thân truyền?" Ninh Tình hung tợn trừng mắt nhìn nàng: "Chỉ dựa vào việc ngươi có quan hệ tốt với Mộc sư huynh thôi sao?"

"Bằng không một phế vật trung phẩm linh căn như ngươi dựa vào cái gì có thể vào ở chủ phong, cùng Minh Huyền sư huynh tu luyện chứ."

Diệp Kiều bị ánh mắt ghen ghét của nàng nhìn chằm chằm, hồi lâu sau mới u sầu nhả từng chữ: "Tỷ căn bản không biết ta hâm mộ tỷ đến mức nào đâu."

Ninh Tình: "?"

Nàng nhìn bộ dáng bi thương từ tận đáy lòng của Diệp Kiều không giống như đang diễn, trên đầu không khỏi hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.

"Ngươi hâm mộ ta cái gì? Hâm mộ ta không trở thành thân truyền được sao?" Nếu không phải biểu cảm đau khổ của nàng quá chân thật, Ninh Tình thậm chí còn nghi ngờ nàng đang châm chọc mình.

Diệp Kiều trầm mặc một lát, u sầu nói: "Ta bình đẳng hâm mộ tất cả những người không cần phải nỗ lực như các tỷ."

Ninh Tình: "..." Bị bệnh à?

Trong lúc hai người đang giằng co, một thanh niên bước vào trong sân: "Đi thôi."

Giọng điệu lười nhác, người đứng nghiêng ngả, y phục màu xám tro, nhìn không ra nửa điểm dáng vẻ của đại đệ tử thân truyền.

Diệp Kiều thu hồi ánh mắt đang trừng lớn với Ninh Tình, cầm lấy tay nải nhỏ của mình, đi đến bên cạnh thanh niên.

"Đại sư huynh?" Nàng thử gọi một tiếng.

Tiết Dư, Minh Huyền, Mộc Trọng Hi ba người nàng đều đã gặp qua, cũng chỉ có Chu Hành Vân là chưa từng lộ mặt.

Trong tiểu thuyết, vị đại đệ tử này là một soái ca u sầu, ngày nào cũng suy nghĩ về cái chết, liên tục nhảy qua nhảy lại trên ranh giới sinh tử, cuối cùng được nữ chính vạn người mê ôn nhu thiện lương cứu rỗi.

Từ đó Chu Hành Vân cũng cần cù chăm chỉ gia nhập vào hậu cung của nữ chính.

Chu Hành Vân lười nhác ừ một tiếng.

Sau đó hắn bất động thanh sắc đánh giá nàng một vòng, vươn tay vỗ vỗ cọng tóc ngốc dựng đứng trên đầu nàng, ấn nó xuống.

Diệp Kiều nghi hoặc nghiêng đầu, sờ sờ cọng tóc ngốc lại quật cường dựng lên trên đầu.

Mày Chu Hành Vân hơi nhíu lại, nhìn chằm chằm vào cọng tóc ngốc của Diệp Kiều.

Hắn lại vươn tay, ấn nó xuống lần nữa.

Diệp Kiều trầm ngâm: ... Vị Đại sư huynh này của nàng, sẽ không phải là bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế chứ?

...

Sau khi bước lên chủ phong, linh khí dư thừa nháy mắt tràn ngập toàn thân, lỗ chân lông trên người phảng phất đều được mở ra, Diệp Kiều khẽ phát ra tiếng than thoải mái, thảo nào tu sĩ trong Tu chân giới đều tranh nhau vỡ đầu để được làm thân truyền.

Chỉ riêng linh khí nồng đậm ở chủ phong này thôi cũng đủ khiến nàng không nỡ rời bước.

Chu Hành Vân đưa người lên chủ phong xong liền làm chưởng quầy phủi tay, xách tiểu sư muội như xách gà con từ trên kiếm xuống, đi đến trước mặt Tiết Dư, ném cho đối phương.

"Tiểu sư muội của đệ đấy."

Giọng hắn chậm rì rì.

Dứt lời liền xoay người bỏ đi không chút lưu luyến, Chu Hành Vân sợ mình nếu không đi ngay sẽ nhịn không được mà rút kiếm gọt luôn cọng tóc ngốc đang dựng đứng trên đầu nàng.

Tốc độ của Chu Hành Vân quá nhanh, Diệp Kiều có chút say kiếm, nàng vừa mới hoàn hồn lại đã bị Tiết Dư dẫn đi vòng vèo bảy tám lần đến một rừng trúc yên tĩnh.

Diệp Kiều không rõ quy trình, cả đoạn đường cứ đi theo sau mông Tiết Dư, thỉnh thoảng lại phát ra câu hỏi đầy nghi hoặc: "Sư huynh, Trường Minh Tông thu đệ tử không có điển lễ bái sư sao?"

Bước chân Tiết Dư hơi khựng lại: "Không có."

Nói xong, có lẽ cảm thấy như vậy có vẻ mình quá mức lạnh nhạt, thiếu niên lại bổ sung thêm một câu: "Bốn người chúng ta trước kia đều không có."

Diệp Kiều hoang mang: "Tại sao các tông môn khác lại có?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc