Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Đứa nhỏ này đúng là không có chí tiến thủ.

Buổi tối là lúc linh khí nồng đậm nhất, thời gian quý giá như vậy mà nàng thế nhưng lại dành để đi ngủ.

Tông chủ ngồi ở phía trên chắp tay sau lưng, giọng nói ôn hòa hỏi: "Con có muốn làm đệ tử thân truyền không?"

Thân hình Diệp Kiều chấn động mạnh.

Nàng tạo cái nghiệt gì mà lại phải đi làm thân truyền vậy trời?

Thiếu nữ trầm mặc không nói, Tần Phạn Phạn liền cho rằng nàng đang xấu hổ, khẽ cười cười, chỉ vào ba người đứng cách đó không xa: "Đây là ba vị sư huynh của con."

"Chắc trước đây đều đã gặp qua rồi nhỉ?"

Diệp Kiều ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Mộc Trọng Hi.

Chứ còn gì nữa.

Mấy hôm trước còn cùng nhau xuống núi chơi đây này, hôm nay hắn liền biến thành sư huynh của nàng rồi?

Diệp Kiều trầm mặc không nói, Mộc Trọng Hi nháy mắt với nàng, cho rằng nàng vui đến mức nói không nên lời.

Ở đây ngoại trừ Tiết Dư đã nhìn ra chút manh mối, những người khác đều không hề nghĩ đến việc Diệp Kiều không hề muốn làm cái chức thân truyền này.

"Thu dọn một chút, ngày mai dọn đến sân viện của thân truyền ở đi." Dừng một chút, Tần Phạn Phạn cố ý dặn dò: "Đừng quên đấy."

Diệp Kiều hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Đệ tử tuân mệnh."

Tần Phạn Phạn cảm thấy nàng bị cảm động đến phát khóc, thấy vậy vui mừng cực kỳ, không ngờ tiểu cô nương này thiên phú tuy không cao nhưng lại rất biết ơn nghĩa.

Sau khi rời khỏi chủ phong, Diệp Kiều nằm trên giường với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, nghĩ mãi cũng không thông tại sao sự việc lại phát triển đến nông nỗi ngày hôm nay.

Thân truyền, nội môn, ngoại môn.

Nhiệm vụ của đệ tử thân truyền là nặng nề nhất, ngoại trừ việc phải tham gia đại bỉ ra còn phải cùng nhau đi học huấn luyện, theo lời Mộc Trọng Hi kể thì còn có một vị trưởng lão nội môn đích thân huấn luyện tốc độ phản ứng của hắn, ngày nào trong giờ học cũng bị đánh tơi bời.

Lúc đó Diệp Kiều còn giả dối đồng tình với hắn vài câu, không ngờ hiện tại lại đến phiên chính mình.

Khi biết tin Diệp Kiều sắp dọn đến chủ phong, người khiếp sợ nhất không ai khác chính là những đệ tử ngoại môn có quen biết với nàng.

Diệp Kiều thành thân truyền? Này mả mẹ nó ai cho nàng đi cửa sau vậy?

"Nàng trước kia ở trên lớp còn không bằng ta đâu." Có người không phục lẩm bẩm.

"Đúng vậy."

"Thiên phú không cao, thành tích khảo hạch cũng kém, cho dù muốn chọn thân truyền thì cũng nên chọn ở nội môn chứ."

"Ninh sư tỷ chẳng phải thích hợp hơn nàng sao?"

Ninh Tình là đệ tử nội môn của Trường Minh Tông, mang thượng phẩm Hỏa linh căn, 16 tuổi đã Trúc Cơ, cho dù là ở đại tông môn thì cũng được coi là một tiểu thiên tài có thiên phú không tồi.

Nàng vốn tưởng rằng danh ngạch đệ tử thân truyền thứ năm đã nắm chắc trong tay, nào ngờ nửa đường lại nhảy ra một đệ tử ngoại môn cướp mất.

Nếu đối phương ưu tú hơn nàng thì thôi đi.

Đằng này Ninh Tình nghe ngóng xong mới biết, Diệp Kiều không chỉ có thiên phú kém cỏi mà ngay cả thành tích khảo hạch hàng tháng cũng bình thường đến mức tận cùng.

Chỉ là hạng người như vậy, dựa vào cái gì mà có thể trở thành thân truyền?

Đỗ Thuần giúp nàng thu dọn đồ đạc trong sân, hai người quen biết hai tháng, ở chung cũng không tệ, đột nhiên nghe nói nàng phải đi, hắn còn thấy hơi không nỡ.

"Tiểu tử nhà ngươi được lắm." Hắn vỗ vai nàng: "Vô thanh vô tức liền trở thành đệ tử thân truyền."

Đó là thân phận mà biết bao nhiêu người cầu còn không được đấy.

Diệp Kiều lại trưng ra bộ mặt đưa đám, cứ như cha mẹ mới chết vậy.

Đỗ Thuần hận rèn sắt không thành thép nói: "Cười một cái xem nào, xụ cái mặt ra đó làm gì?"

Diệp Kiều nở một nụ cười còn thảm hơn khóc.

Đỗ Thuần: "..." Thôi.

Vẫn là đừng cười thì hơn.

Hắn giúp nàng thu dọn một chút đồ đạc trong sân, cuộc sống của Diệp Kiều thực sự rất túng quẫn, ngoại trừ thanh kiếm rách nát và linh thạch đã được thu vào túi giới tử, trên tường còn dán bốn lá bùa không biết dùng để làm gì.

Diệp Kiều hít sâu một hơi, xốc lại tinh thần, nàng xé mấy lá bùa xuống, sau đó gọi Đỗ Thuần lại.

"Ngươi đợi chút." Nàng nghĩ mình chắc sẽ không xuống khỏi chủ phong trong một thời gian ngắn, dù sao hơn 900 bậc thang đá, chỉ nghĩ đến thôi là đã mềm nhũn cả chân rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc