Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không giống người của Tu chân giới chút nào, đối với đệ tử thân truyền không có nửa điểm sợ hãi, nhưng hắn lại thích cái thái độ dửng dưng với tất cả mọi người đó của Diệp Kiều.
Dù sao kết bạn chứ đâu phải tìm người hầu, hắn không hy vọng đối phương lúc nào cũng phải nhường nhịn mình.
Tần Phạn Phạn bị từng câu chất vấn này làm cho nghẹn họng.
Hắn ho khan một tiếng, không ngờ tiểu đệ tử thế mà lại có oán khí lớn như vậy: "Cho nên hôm nay ta gọi các ngươi tới chính là muốn hỏi xem, các ngươi muốn tìm sư muội hay là sư đệ?"
Hiện giờ khoảng cách đến đại bỉ chỉ còn lại chín tháng, lại còn mãi chưa tìm được đệ tử thích hợp, hắn nghĩ chi bằng hỏi thử ý nguyện của mấy tên đồ đệ này xem sao.
"Vậy đương nhiên là tiểu sư muội rồi, các tông khác đều có tiểu sư muội, chỉ có tông chúng ta toàn là một lũ đàn ông thối." Mộc Trọng Hi lên tiếng: "Ngay cả đám kiếm tu không hiểu phong tình bên Vấn Kiếm Tông cũng có tiểu sư muội nữa là."
Minh Huyền thản nhiên liếc hắn một cái, cười nhạo: "Nói cứ như thể ngươi không phải là kiếm tu vậy."
Tiết Dư vốn luôn giữ thái độ không liên quan đến mình lúc này cũng giơ tay, đưa ra ý kiến: "Đừng nhận tiểu sư đệ nữa, giống như Mộc Trọng Hi thì ngay cả con chó vàng canh cổng tông môn cũng còn chê phiền, chẳng đáng yêu chút nào. Ta thích con gái hơn."
Nghĩ đến việc mình đã nhận bốn thằng đực rựa, Tần Phạn Phạn cảm thấy cũng có lý, đúng là nên nhận một nữ đệ tử.
"Các ngươi cảm thấy nhận ai thì tốt?"
Hắn ngẫm nghĩ: "Năm nay ngoại môn cũng có mấy đứa thiên phú không tồi, là dòng thứ của mấy đại gia tộc."
"Nội môn cũng có mấy tiểu cô nương mang thượng phẩm linh căn."
Mộc Trọng Hi và Tiết Dư đồng thời buột miệng thốt ra: "Diệp Kiều."
Đối diện với ánh mắt có chút kinh ngạc của Tần Phạn Phạn, Tiết Dư thần sắc không đổi, khẽ cười: "Sư phụ, con cảm thấy muội ấy rất được."
Không biết vì sao, hắn luôn có dự cảm tiểu sư muội này sẽ làm cho tông môn trở nên náo nhiệt.
Vừa khéo, hắn lại là người thích náo nhiệt nhất.
Minh Huyền nhíu mày nhưng cũng không phản đối, hắn đối với thiên phú cũng không để tâm lắm, tiểu sư muội mà, ở tông nào cũng là sự tồn tại được mọi người cưng chiều cả thôi.
Vì thế hắn cũng miễn miễn cưỡng cưỡng: "Tùy các huynh đệ."
Ba người đều không có ý kiến gì, còn về Chu Hành Vân?
Ý kiến của hắn cũng không quan trọng.
Tần Phạn Phạn nhíu mày: "Người các ngươi nói là Diệp Kiều ở ngoại môn kia sao?"
Sở dĩ hắn có ấn tượng với Diệp Kiều là bởi vì nha đầu này thiên phú không cao, lại không có nửa điểm tự giác của tu sĩ, cả ngày chỉ biết ngủ rồi nằm không, còn thường xuyên xúi giục Mộc Trọng Hi cùng nhau xuống núi.
"Đúng, chính là muội ấy." Mộc Trọng Hi chán đến chết rồi: "Dù sao năm nào chúng ta cũng đứng bét, năm nay con thấy cũng chẳng tìm được thiên tài gì đâu, cứ chọn Diệp Kiều là tốt nhất, ồn ào náo nhiệt, lại còn thú vị nữa."
Tần Phạn Phạn trầm mặc vài giây, quỷ dị thay lại bị cái lý do này thuyết phục.
Theo lý thuyết thì danh ngạch đệ tử thân truyền đặc biệt quan trọng, nó quan hệ đến thứ hạng của tông môn trong kỳ đại bỉ sau này, nhưng thực tế thì trăm năm qua Trường Minh Tông lần nào đi thi cũng đều đội sổ, đệ tử thân truyền thứ năm là ai cũng trở nên không còn quan trọng như vậy nữa.
Ngươi mạnh mặc kệ ngươi mạnh, bọn họ vẫn sừng sững bất động ở vị trí đếm ngược thứ nhất.
Không tranh.
Trường Minh Tông bọn họ coi như hoàn toàn nằm yên mặc kệ sự đời rồi!
...
Diệp Kiều đã bị nhắm trúng còn đang chuẩn bị nằm xuống ngủ, kết quả bị lệnh triệu kiến thình lình của Tông chủ qua ngọc giản dọa cho sợ đến mức làm một cú cá mặn xoay người, bật dậy khỏi giường.
Tông chủ?
Diệp Kiều nhập tông hai tháng, người quen biết đều chỉ là đám đệ tử ngoại môn và trưởng lão.
Nhân vật cấp bậc như Tông chủ sao lại triệu kiến nàng chứ?
Trực giác mách bảo chẳng có chuyện gì tốt lành, nhưng nàng cũng chỉ có thể bò dậy, mơ mơ màng màng tùy tiện mặc quần áo, lê cái thân xác mệt mỏi chạy tới chủ phong nơi Tông chủ ở.
Ngọn núi cao chọc trời, dài đến 900 bậc thềm đá, Diệp Kiều lại không biết ngự kiếm, chỉ có thể đi bộ từng bước lên trên.
Nàng vừa dụi mắt vừa đi vừa nghĩ.
Cũng được đấy.
Diệp Kiều không biết ngài ấy nửa đêm không ngủ còn gọi mình tới làm cái gì, nàng mắt nhìn mũi mũi nhìn tim cúi đầu, buồn ngủ đến mức mắt sắp không mở ra nổi.
Tần Phạn Phạn bất động thanh sắc đánh giá nàng, ngay sau đó khẽ thở dài.
Quả nhiên lời đồn không sai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










