Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Tiết Dư bên cạnh cũng nghe thấy lời nàng nói, thấy thế hắn khẽ cười: "Nàng ấy chính là đệ tử ngoại môn mà ta kể với huynh dạo trước đấy."

"Có phải rất thú vị không?"

Minh Huyền nghiêng đầu nhìn về phía Diệp Kiều: "Là cái củ khoai tây đó hả?"

Tiết Dư bất đắc dĩ: "Không thể nói chuyện với con gái như vậy được, Nhị sư huynh."

Minh Huyền cười nhạo một tiếng: "Nàng ta còn nguyền rủa ta sau này tẩu hỏa nhập ma, ta gọi nàng ta là chú lùn thì có làm sao?"

"Không được." Tiết Dư lắc đầu, hắn trước sau vẫn cảm thấy con gái là sinh vật đáng yêu nhất trên đời, nếu hắn có tiểu sư muội, hắn sẽ đem tất cả mọi thứ tốt đẹp cho đối phương.

Minh Huyền hiển nhiên không có chút tự giác nào về việc phải dịu dàng với con gái.

Hắn cảm thấy có vài phần tò mò về việc tại sao Diệp Kiều biết chuyện tâm cảnh mình không tốt, Minh Huyền chỉ về phía nàng, nghiêng đầu hỏi trưởng lão bên cạnh: "Nàng ta tu đạo gì?"

Ngoại môn trưởng lão nghe vậy nhìn sang: "Diệp Kiều?"

Hắn có chút nghi hoặc tại sao Minh Huyền lại chú ý tới một đệ tử không có gì nổi bật như vậy.

"Đứa nhỏ này là Kiếm tu, ngày thường thành tích nói kém cũng không tính là quá kém, chỉ là so với những ngoại môn xuất sắc thì còn kém xa lắm."

"Mấu chốt là nha đầu này suốt ngày luyện kiếm xong liền về viện đi ngủ, cũng không biết có cái gì mà ngủ lắm thế không biết."

Đại đạo sáng tỏ, tiên lộ đằng đẵng, không nỗ lực làm sao được?

Lời này khiến Minh Huyền không khỏi trầm tư.

Hắn nghĩ mãi không ra một đệ tử không có chí tiến thủ như vậy làm sao lại biết được chuyện tâm cảnh mình không tốt.

"Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi." Tiết Dư bất đắc dĩ buông tay, cảm thấy hắn quá nhạy cảm rồi, một tiểu đệ tử mới Luyện Khí Kỳ sao có thể biết được chuyện này?

Bên kia Diệp Kiều còn đang cân nhắc xem tối nay có nên gọi Mộc Trọng Hi cùng xuống núi hay không.

Bùa chú nàng dùng để bày Tụ Linh Trận cũng sắp hết rồi.

Phải xuống núi mua thêm ít giấy bùa mới được.

...

Tiết Dư cùng Minh Huyền sau khi chọn lựa xong đệ tử nội môn đợt này, liền cùng nhau về chủ phong báo cáo với Tông chủ.

Hai người hơi khom người: "Sư phụ."

Tần Phạn Phạn đi qua đi lại, nhìn hai đệ tử này, thần sắc không rõ: "Ta nghe nói Nguyệt Thanh Tông gần đây mới thu một đệ tử thân truyền có cực phẩm Thủy linh căn."

Minh Huyền hơi kinh ngạc: "Cực phẩm Thủy linh căn?"

Thiên phú đó quả thực là cực cao.

"Đúng vậy." Tần Phạn Phạn u sầu vuốt râu: "Nghe nói là do Vân Ngân mang về từ nhân gian, cực phẩm linh căn vốn đã đếm trên đầu ngón tay, kết quả còn bị Nguyệt Thanh Tông tiên hạ thủ vi cường cướp mất."

"Mấy ngày nay Nguyệt Thanh Tông nổi bật không nhỏ." Tần Phạn Phạn nói xong liền trừng mắt nhìn mấy đệ tử không biết cố gắng nhà mình vài lần: "Các ngươi bao giờ mới có thể làm cho ta nở mày nở mặt đây hả?"

Tiết Dư nghe tai này lọt qua tai kia.

Tần Phạn Phạn cũng chẳng trông mong gì mấy đệ tử này có thể làm ra chuyện kinh thiên động địa, thực tế thì đối với kỳ đại bỉ sang năm, hắn đã không còn ôm bất cứ hy vọng nào nữa.

Thiên tài thì Trường Minh Tông bọn họ cũng không thiếu, rốt cuộc những người có thể tham gia đại bỉ đều là những thiên kiêu có tư chất tốt nhất trong tông.

Nhưng khổ nỗi năm nào cũng thua kém các tông môn khác, đám đệ tử thân truyền dự thi này cũng mỗi người một vẻ, chẳng có ai là đèn cạn dầu cả.

Mộc Trọng Hi và Minh Huyền ngày thường đã không mấy hòa hợp, còn chưa bắt đầu thi đấu đã nội chiến, chờ đến lúc lên sàn đấu, hoàn toàn có thể dự đoán được kết cục là gì.

Chu Hành Vân thì càng khỏi nói, thân là người có tu vi cao nhất, kết quả lại mang cái bộ dạng nửa sống nửa chết cả ngày, cứ như thể giây tiếp theo liền muốn rời bỏ chốn nhân gian tươi đẹp này vậy.

Tiết Dư coi như là người bình thường nhất trong số bốn người bọn họ.

"Hôm nay sao náo nhiệt thế này?"

Hắn chỉ vào Tiết Dư và Minh Huyền: "Hai tên cẩu nam nam này suốt ngày dính lấy nhau, Chu sư huynh thì cả ngày không thấy bóng dáng, ngoại môn và nội môn ai cũng sợ thân phận thân truyền của con, chỉ có mỗi Diệp Kiều là chịu đi cùng con xuống núi thôi."

Có đôi khi Mộc Trọng Hi cũng cảm thấy Diệp Kiều rất kỳ quái.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc