Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Mộc Trọng Hi gật đầu: "Ừ, dòng chính tám đại gia tộc mắt cao hơn đầu, càng đừng nói Minh Huyền còn là Phù tu duy nhất trong số các đệ tử thân truyền năm nay, tính cách hắn khó gần lắm, ngày thường chỉ thân thiết với Tam sư huynh thôi, để lúc nào có thời gian ta sẽ hỏi giúp ngươi xem hắn có chịu dạy ngươi không."

Diệp Kiều biết Minh Huyền.

Nam phản diện số 2 trong tiểu thuyết.

Về sau vì không thể phá cảnh mà sinh ra tâm ma, cuối cùng đọa vào ma đạo, trở thành Thiếu chủ Ma tộc.

Dựa theo cốt truyện, sau khi nhập ma, Minh Huyền trúng tiếng sét ái tình với nữ chính Vân Thước, mở ra con đường tranh giành nữ chính cùng một đám nam nhân khác.

Ăn xong cơm với Mộc Trọng Hi, hai người đường ai nấy đi.

Sau một ngày, Diệp Kiều tổng kết ra một quy trình, làm đệ tử ngoại môn ở Trường Minh Tông, ngày thường chỉ cần đúng hạn luyện tập huy kiếm, còn lại cả ngày ngủ hay nằm không cũng chẳng ai nói gì.

Tu vi không thể quá kém cỏi, bằng không đến lúc bị đuổi khỏi Trường Minh Tông thì mất nhiều hơn được, vì thế Diệp Kiều tự nhốt mình trong phòng suốt hai tháng để nghiên cứu tâm pháp thổ nạp tu luyện.

Người lười có phương thức tu luyện của người lười, tâm pháp thổ nạp ở Tu chân giới muôn hình vạn trạng nhưng chung quy cũng chỉ là một phương pháp, đơn giản là điều động linh khí vận chuyển trong cơ thể.

Vì thế Diệp Kiều thử dùng bùa chú làm một cái Tụ Linh Trận, nàng kiếp trước là kiến trúc sư thiết kế, rất giỏi tận dụng bố cục phương vị xung quanh để khiến linh khí tự động chảy vào cơ thể, tốc độ vận chuyển không chỉ nhanh mà còn không cần ngày nào cũng phải tu luyện mệt chết mệt sống.

Trong hai tháng này, nàng từ Luyện Khí tầng ba thuận lợi lên thẳng Luyện Khí tầng năm.

...

Ánh nắng ban mai vừa ló dạng, trời tờ mờ sáng.

Diệp Kiều mở mắt, nhẹ nhàng thở ra một ngụm trọc khí, còn chưa kịp khai thông linh lực trong cơ thể đã bị Đỗ Thuần hưng phấn lôi ra sau núi.

"Minh sư huynh và Tiết sư huynh tới ngoại môn tuyển chọn đệ tử nội môn, Triệu trưởng lão bảo chúng ta tập hợp ở sau núi."

Diệp Kiều nhàn nhạt "ồ" một tiếng.

"Ngươi lại ngủ đấy à?" Đỗ Thuần nhìn bộ dạng ỉu xìu của nàng, cũng không biết phải nói gì cho phải.

Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, toàn bộ ngoại môn đều đã biết đại danh của Diệp Kiều.

Không phải vì thiên phú nàng cao hay nỗ lực bao nhiêu, mà là vì nàng cả ngày chỉ biết ngủ và nằm không.

"Đúng vậy." Diệp Kiều uể oải đi theo đoàn người ra sau núi, chuyện tuyển chọn đệ tử nội môn cũng chẳng liên quan gì đến nàng.

Trường Minh Tông mỗi tháng đều có một lần khảo hạch tập thể, tương tự như thi tháng ở hiện đại, dựa theo kinh nghiệm bị xã hội vùi dập nhiều năm của Diệp Kiều, nàng khắc sâu một đạo lý, người đời chỉ nhớ kỹ kẻ đứng nhất và kẻ đứng bét, nàng giữ thành tích chuẩn xác ở mức trung bình, không nổi bật cũng không kém cỏi nhất.

Cho dù có tuyển chọn thì cũng là tuyển từ top mười ngoại môn có thành tích khảo hạch cao nhất, loại xếp hạng mấy trăm như nàng thì đừng có mơ.

Nhưng xem náo nhiệt là bản tính của con người, Đỗ Thuần kéo Diệp Kiều liều mạng chen lên phía trước, tốt bụng giới thiệu cho nàng: "Người phía trước là Tiết sư huynh, phía sau chính là Minh sư huynh."

Tiết Dư thì nàng đã gặp trước đó rồi.

Ánh mắt Diệp Kiều rơi vào thiếu niên phía sau.

Y phục màu tuyết trắng càng làm tôn lên vẻ tuấn tú nơi mặt mày Minh Huyền, tay hắn cầm quạt xếp, câu được câu không nhẹ nhàng phe phẩy, trông rất phong lưu.

"Đó chính là Minh Huyền sao?"

Đỗ Thuần nhìn chằm chằm hai người phía trước, nghiễm nhiên bày ra tư thế fan cuồng: "Đẹp trai nhỉ, Trường Minh Tông chúng ta có rất nhiều nữ tu muốn gả cho huynh ấy đấy."

Diệp Kiều nhướng mày: "Vậy các nàng ấy có khả năng phải thất vọng rồi."

"Tại sao?"

Diệp Kiều thuận miệng nói: "Bởi vì tâm cảnh hắn không tốt, nói không chừng ngày nào đó liền tẩu hỏa nhập ma."

"Đừng đùa." Minh Huyền sư huynh tâm cảnh không tốt? Sao có thể chứ.

Diệp Kiều nhún vai, nàng đâu có nói đùa, trong tiểu thuyết Minh Huyền chính là vì nhiều năm không thể phá cảnh mà đọa vào ma đạo.

Hai người nói chuyện không lớn, nhưng tu vi Minh Huyền cao nên vẫn nghe thấy được, vốn dĩ sự chú ý của hắn không đặt ở phía Diệp Kiều, nào ngờ câu nói tiếp theo "tâm cảnh không tốt" của cô gái kia khiến thiếu niên chợt nheo mắt, nhìn về hướng nàng.

Sao nàng ta biết được?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc