Kết quả đến nơi mới biết, lần này Ngụy gia tuyển người yêu cầu hà khắc, không xét kinh nghiệm hay sức lực, chỉ cần người trẻ tuổi từ mười lăm đến hai mươi.
Ngụy Nhiêu ngồi trong phủ tiểu thư ấm áp như xuân, nàng nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng lần lượt lọc lại những thông tin mình biết được ở kiếp trước, lấy đó để làm cho bản thân bình tâm tĩnh khí.
Lần này tin tức đến rất nhanh, chưa đầy một canh giờ, Lưu Kế Nhân liền lại một lần nữa tới cửa.
“Tiểu thư, có một thiếu niên mặc áo đơn, tên là Ngu Tùng Trạch đến báo danh tham gia, hơn nữa còn thỉnh cầu được trả lương theo ngày, tiểu nhân cảm thấy rất giống người mà chúng ta muốn tìm.”
Lưu Kế Nhân ướm hỏi: “Có cần ta đi dò hỏi một chút không?”
Ngụy Nhiêu mở mắt.
“Không cần, ta sẽ tự mình đi một chuyến.”
Nàng trầm giọng nói.
Tuyết dần dần nhỏ lại, một chiếc xe ngựa không mấy nổi bật lặng lẽ chạy qua đường lớn, dừng lại đối diện với sản nghiệp Ngụy thị đang bị dỡ bỏ để xây lại.
Ngụy Nhiêu ngồi trong xe ngựa, nàng đưa tay vén rèm lên, theo sự chỉ dẫn của Lưu Kế Nhân nhìn về phía một người trong số những người đang bận rộn trong sân.
Thiếu niên ăn mặc phong phanh kia thân hình gầy gò, nhưng đường nét cơ thể lại rắn chắc, rõ ràng là cơ bắp được tôi luyện từ những người làm việc nặng nhọc dưới đáy xã hội, hắn nhìn có vẻ gầy yếu, kỳ thật khi khuân vác đồ vật lại vô cùng có lực.
Chờ đến khi hắn quay người lại, nhìn thấy khuôn mặt có sáu phần giống với Ngu Niệm Thanh sau khi trưởng thành kia, trái tim Ngụy Nhiêu đập thình thịch.
“Chính là hắn.”
Ngụy Nhiêu hạ giọng: “Việc này nhớ kỹ không được để thất thủ, hãy mang muội muội của hắn đến cho ta.”
Lưu Kế Nhân khẽ gật đầu, hắn chần chờ một chút, lại hỏi: “Tiểu thư, nên xử trí thiếu niên này như thế nào? Dùng tiền đuổi đi sao?”
Thế đạo gian nan, sẽ có những người nghèo không sống nổi phải bán con bán cái.
Ngụy Nhiêu tuy rằng không biết tính cách của Ngu Tùng Trạch, nhưng nàng luôn cảm thấy hắn không phải loại người vì tiền tài mà buông bỏ người thân, bằng không khi Ngu Niệm Thanh bệnh nặng hắn sẽ không dốc hết tiền mua thuốc cho nàng ta.
Nghĩ như vậy, trong lòng Ngụy Nhiêu lại vô cớ trào lên chút ghen ghét cùng oán khí đối với Ngu Niệm Thanh, chỉ nói nha đầu này số tốt, chẳng bao giờ thiếu người che chở, còn nàng thì lại chưa từng nhận được sự thiên vị này.
Nghĩ nghĩ, nàng từ trong xe ngựa lấy ra hai đĩnh bạc nặng trịch, đưa cho Lưu Kế Nhân.
“Chuyện này càng ít người biết càng tốt. Nếu hắn nguyện ý, thì đưa cho hắn.”
Ngụy Nhiêu chậm rãi nói: “Nếu hắn không muốn ——”
Nàng đảo mắt, bỗng nhiên nhớ tới trước kia nghe các sư huynh nội môn nói chuyện phiếm, nghe nói hết thảy thế gian này đều có liên hệ với nhân quả, lúc đạo hạnh còn nông cạn thì không cảm thấy gì, nhưng khi tu vi đạt đến mức độ nhất định, mới phát hiện nợ nhân quả rất khó tiêu trừ.
Ngụy Nhiêu trước kia tu vi chưa đạt đến cảnh giới cao như vậy, nhưng kiếp này nàng đã chuẩn bị kỹ càng để làm một tiểu sư muội chính phái được người người kính yêu.
Vạn nhất nàng cũng giống như Ngu Niệm Thanh kiếp trước, được đỉnh cấp linh đan diệu dược tương trợ, đạt đến cảnh giới sẽ bị nhân quả trừng phạt, thì những việc nàng làm hiện giờ chẳng phải là tự mình chuốc thêm nghiệp chướng cho bản thân sao?
Nàng suy tính rất nhiều, lời này liền không nói tiếp nữa, ngược lại thở ngắn than dài nói: “Vậy ta cũng không biết nên làm thế nào, chỉ là cái mạng này của ta……”
Lời của Ngụy Nhiêu chưa nói hết, nhưng Lưu Kế Nhân đã hiểu ý.
Hắn lập tức biểu lòng trung thành: “Tiểu thư người yên tâm, tiểu nhân đều hiểu rõ, chờ tiểu nhân chuẩn bị sẵn sàng, muộn nhất là ngày mai sẽ khiến ngài nhìn thấy nha đầu kia!”
Ngu Tùng Trạch hôm nay đã hứa với muội muội sẽ về nhà sớm, nhưng tuyết ngừng rơi thì gió lạnh lại không ngừng, con đường từ thành Định An về thôn càng thêm khó đi.
Lúc hắn ra khỏi thành trời vẫn còn sáng, nhưng khi về đến ngoài thôn, màn đêm đã buông xuống dày đặc, bóng tối đè nặng lên đôi vai hắn.
Thiếu niên có chút mệt mỏi, nhưng nghĩ đến muội muội có lẽ đang ở trong căn nhà tối tăm chờ hắn, bước chân hắn liền không thể chậm lại được.
Mãi cho đến khi đi tới ngoài tiểu viện, hắn mới nhìn thấy ánh nến lập lòe xuyên qua cửa sổ, bên trong dường như truyền đến tiếng nói của phụ nữ.
Vào nhà, hắn liền nhìn thấy Lý thẩm cùng thôn đã tới, đang ngồi bên giường đất không biết nói chuyện gì với Ngu Niệm Thanh, tiểu cô nương cười khanh khách, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò dưới ánh nến cũng có thêm vài phần khí sắc.
Ngu Tùng Trạch thở phào nhẹ nhõm, hắn ôn thanh nói: “Lý thẩm, làm phiền ngài quá.”
“Ngươi đứa nhỏ này, khách khí với ta làm gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

