“Có tiền đồ chút đi, Ngụy Nhiêu.”
Ngụy Nhiêu thần sắc u ám, nàng thấp giọng lầm bầm lầu bầu: “Không có Ngu Niệm Thanh, ngươi mới là sư muội mà bọn họ phải bảo vệ……”
Giọng nói âm lãnh của nàng dần hòa vào tiếng gió lạnh ngoài cửa sổ.
Đúng lúc này, tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến, nha hoàn thân cận Hồng Tụ của nàng chạy vào.
“Tiểu thư, Lưu thúc đã trở lại!”
Ngụy Nhiêu ngẩng đầu, đột nhiên đứng bật dậy.
“Mau bảo hắn vào đây!”
Lưu thúc tên là Lưu Kế Nhân, là hạ nhân mà Ngụy lão gia đã phái đến phục vụ con gái từ nhiều năm trước, ngày thường giúp nàng quản lý tôi tớ trong phủ tiểu thư, xem như là quản gia.
Nhưng nếu Ngụy Nhiêu muốn làm chút chuyện không thể lộ ra ánh sáng, tỷ như âm thầm hủy dung vị tiểu thư nào đó mà nàng chán ghét, hay là cưỡng ép ‘mời’ vài thiếu niên bình dân mà nàng coi trọng đến chơi đùa, đều là do Lưu Kế Nhân đích thân đi làm.
Hắn chính là con chó dữ việc ác bất tận của Ngụy phủ, bản thân hắn khi ra ngoài cũng ức hiếp bá tánh, tớ cũng giống như chủ.
Chuyện tìm Ngu Niệm Thanh quan trọng như vậy, Ngụy Nhiêu hiện giờ mang thân phận kiều tiểu thư mười mấy tuổi không thể nào tự mình động thủ, chỉ có giao cho Lưu Kế Nhân mới yên tâm.
Bên này, Lưu Kế Nhân vội vàng từ bên ngoài đi vào, mang theo một luồng khí lạnh.
Trên vai hắn còn vương tuyết, y phục cùng giày đều lấm lem bùn đất, vừa nhìn đã biết là bôn ba bên ngoài suốt.
“Lưu thúc, thế nào rồi?”
Ngụy Nhiêu nhẹ nhàng hỏi, giọng nói có một tia khẩn trương mà chính nàng cũng chưa phát hiện ra.
“Nhận được sự tín nhiệm của tiểu thư, mấy ngày nay tiểu nhân đã điều tra hết các hộ dân bình thường trong thành Định An, nhưng không thu hoạch được gì, cho nên suy đoán huynh muội họ Ngu mà ngài nói không phải người trong thành. Tiểu nhân lại muốn tra xét ghi chép của các cửa hàng lớn trong thành, nhưng sản nghiệp của các gia tộc khác tiểu nhân rất khó trực tiếp nhúng tay vào.”
Lưu Kế Nhân hành lễ, kể lại chi tiết: “Tiểu nhân đành phải bắt đầu tra từ những người mở hiệu thuốc, tổng cộng tra được ba mươi chín người họ Ngu, cuối cùng phát hiện một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi họ Ngu đăng ký tại y quán phía đông thành, đối tượng mà hắn hỏi mua thuốc lại là một đứa trẻ chừng ba bốn tuổi……”
Ngụy Nhiêu nghe nam nhân lải nhải thì trong lòng bực bội, nhưng nhờ sự ẩn nhẫn tôi luyện được trong mấy năm kiếp trước, nàng nhẫn nại tính tình nghe Lưu Kế Nhân nói một đống lời vô nghĩa, cuối cùng cũng nghe được điều mình muốn.
Đôi mắt nàng tức khắc sáng lên.
Ngụy Nhiêu thực ra cũng không hiểu rõ lắm về hoàn cảnh gia đình của Ngu Niệm Thanh, kiếp trước nàng cũng chỉ giả vờ quan tâm nàng ta vài ngày, chỉ biết Ngu Niệm Thanh có một người ca ca đã mất, cho nên chỉ có thể lấy đó làm manh mối tra tìm.
Không ngờ, thật sự để Lưu Kế Nhân tìm được rồi.
“Hẳn chính là người này!”
Ngụy Nhiêu không kìm nén được sự hưng phấn, nàng hỏi: “Thiếu niên này hiện đang ở đâu, nhà bọn họ ở chỗ nào?”
Lưu Kế Nhân lắc đầu nói: “Ta hỏi đại phu trong y quán, hắn hôm qua mới đến lấy thuốc một lần, nhưng dựa theo liệu trình, đây cũng là thang thuốc cuối cùng. Vị đại phu kia nói đứa trẻ mà hắn muốn cứu chưa đầy bốn tuổi, bệnh tình lại nặng, chỉ sợ sống không được bao lâu nữa.”
Ngụy Nhiêu trong lòng cười lạnh, Ngu Niệm Thanh là người thế nào, kiếm cốt hộ thể, khí vận gia thân, cho dù ngàn vạn trẻ nhỏ trong thiên hạ đều chết yểu hết, nàng ta cũng nhất định sẽ không chết.
Lưu Kế Nhân do dự một chút, hắn nói: “Gần đây trong phủ không có ý định mở rộng buôn bán, mưa tuyết quá phiền nhiễu.”
Sự kiên nhẫn của Ngụy Nhiêu đối với phàm nhân đã đạt đến giới hạn, nàng chỉ cảm thấy tất cả mọi người bên cạnh đều ngu xuẩn tột cùng, không bằng một phần vạn những tu tiên nhị đại sinh trưởng ở Tu Tiên giới, nói chuyện đều tốn sức như vậy.
Nàng mất kiên nhẫn nói: “Không có thì tìm một chỗ dỡ bỏ rồi xây lại, cả thành chỉ có chúng ta tuyển nhân công, như vậy chẳng phải càng dễ tìm người hơn sao?”
Ngụy Nhiêu một câu nói ra, ra ra vào vào liền tốn không ít bạc.
Lưu Kế Nhân không dám nói nhiều nữa, hành lễ, vội vàng lui xuống đi bố trí.
Trưa hôm đó, tin tức tuyển nhân công liền được công bố ra ngoài.
Cuộc sống khó khăn, không ít người nghèo đều đang đói rét, bỗng nhiên thấy có công việc để làm, dù cho chủ nhân là Ngụy thị giàu có bất nhân, cũng khiến không ít người phấn chấn hẳn lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

