Đồng ruộng gần thành Định An không màu mỡ, thuế má lại quá nặng, đàn ông trong thôn phần lớn đều đến thành Định An hoặc những nơi xa hơn để làm thuê, để lại phụ nữ ở nhà làm việc đồng áng hoặc khâu vá chút ít.
Cả thôn bọn họ đều rất nghèo, Ngu Tùng Trạch tâm địa thuần lương, ngày thường hay giúp đỡ người già phụ nữ trong thôn làm việc đồng áng, khuân vác đồ đạc mà chẳng bao giờ đòi thù lao.
Lòng người đổi lấy lòng người, các thôn dân cũng trái lại đối xử rất tốt với hai huynh muội bọn họ.
Trong một mùa đông gian nan như vậy, ngay cả Lý thẩm trên người cũng không có nổi một chiếc áo bông đủ ấm để chống lạnh, thế mà Tiểu Niệm Thanh lại được bọc trong cả áo bông lẫn chăn bông, tất cả đều là do mỗi nhà mỗi hộ gom góp bông lại cho.
Ngu Tùng Trạch cười cười, hắn ôn tồn nói: “Có đủ tiền vốn để chịu đựng qua mùa đông này, ta đã mãn nguyện lắm rồi.”
Hắn lại quay sang Ngu Niệm Thanh, tiểu cô nương hiện giờ bệnh tình đã chuyển biến tốt hơn nhiều, khí sắc tuy chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng từ đôi mắt to chớp chớp kia, đã có thể nhìn thấy vẻ linh động năm nào.
Ánh mắt Lý thẩm không khỏi nhìn về phía tay nải Ngu Tùng Trạch đang xách trên tay, cười hỏi: “Trạch nhãi con mua được thứ gì tốt thế?”
Ngu Tùng Trạch mở tay nải ra, Lý thẩm tức khắc hít hà một hơi, trái lại Tiểu Niệm Thanh thì kinh hỉ reo lên một tiếng ‘a’, rồi gạt chăn ra, định nhào tới.
Trong cái bọc vải kia, rõ ràng là một con chó con màu đen!
Nói là nhỏ, nhưng cũng không tính là quá nhỏ, đại khái đã được ba bốn tháng tuổi, chỉ là gầy đến mức da bọc xương, hơi thở thoi thóp.
Lý thẩm một bên nhét Ngu Niệm Thanh trở lại trong chăn, một bên trợn mắt há mồm nói: “Trạch nhãi con, bản thân các ngươi còn ăn không đủ no, sao lại còn có nhàn tình nhặt chó về nuôi?”
Ngu Tùng Trạch bế con chó đưa cho muội muội, quả nhiên nhìn thấy đôi mắt tiểu cô nương sáng rực lên, ngay cả khuôn mặt vốn luôn tái nhợt cũng ửng lên chút huyết sắc.
Nàng ném con hổ bông sang một bên, cánh tay gầy yếu không ôm nổi con chó nhỏ, chỉ có thể để nó nằm bò trên đùi mình, yêu thích không buông tay mà vuốt ve.
Nhìn thấy nàng vui vẻ đến nhường này, khóe miệng thiếu niên cũng nở một nụ cười.
“Trên đường trở về gặp phải nó, nếu ta không ôm nó về, nó sẽ chết cóng mất.”
Ngu Tùng Trạch ôn nhu nói: “Niệm Thanh luôn thích động vật, nhìn muội ấy vui vẻ thế này, thật tốt.”
Lý thẩm lại chẳng thấy tốt chỗ nào, bà cảm thấy Ngu Tùng Trạch điên rồi.
Hai đứa trẻ này một bát cơm rau còn phải chia nhau ăn cả ngày, có lẽ còn chẳng bằng chó mèo nhà phú quý ăn một bữa, bản thân sắp chết đói đến nơi rồi, thế mà còn cứu thêm một cái miệng ăn, rốt cuộc có muốn sống nữa hay không?
Theo bà biết, một số hộ dân sống rải rác ở ngoại thành vì mùa đông này không kiếm được cái ăn, không biết bao nhiêu nhà đã phải giết chó trông nhà để ăn thịt, Ngu Tùng Trạch thì hay rồi, thế mà còn ôm về nuôi.
Bà tận tình khuyên bảo nửa ngày, Ngu Niệm Thanh thì chuyên tâm vuốt ve chó, Ngu Tùng Trạch thì mỉm cười nhìn, ngay cả con chó đen kia cái đuôi cũng dần dần vẫy lên, khung cảnh thật là hòa thuận vui vẻ, rất rõ ràng là một câu bọn họ cũng chẳng nghe lọt tai.
Lý thẩm lắc đầu, tính toán ngày mai ban ngày sẽ nói chuyện này với mấy phụ nữ khác trong thôn, để mọi người cùng nhau đến khuyên nhủ cặp huynh muội ngây thơ quá mức lương thiện này.
Tiểu cô nương nghiêm túc gật đầu đồng ý, rõ ràng tin là thật, nàng lại phát sầu hỏi: “Vậy nó tên là gì hả huynh?”
Trong giọng nói của nàng còn vương chút nãi khí, nhưng lại nghiêm túc y như một bà cụ non, khiến Ngu Tùng Trạch không nhịn được muốn đưa tay véo má nàng.
Kết quả thiếu niên không véo được chút thịt nào, ngón tay chỉ lướt qua gò má gầy gò của nàng.
Tay Ngu Tùng Trạch khựng lại, trong lòng chua xót, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu lộ gì.
Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy gọi là Đạp Tuyết đi.”
Tiểu Niệm Thanh rõ ràng nghe không hiểu, vì thế Ngu Tùng Trạch liền kiên nhẫn giải thích ý nghĩa của từ này cho nàng, còn kể thêm vài mẩu chuyện nhỏ hắn nghe lỏm được từ mấy người kể chuyện ở quán trà, rồi tự mình bịa đặt thêm thắt, biến thành những câu chuyện nhỏ dễ hiểu để nàng nghe.
Nghe xong, tiểu cô nương cái hiểu cái không, nhưng tóm lại vẫn rất vui vẻ.
Tâm trạng Ngu Tùng Trạch cũng rất tốt, hắn hôm nay đi làm công cho Ngụy thị, kỳ thật là do cùng đường bí lối.
Lão gia và phu nhân Ngụy thị là muội muội ruột của huyện quan địa phương, quan thương cấu kết, thế lực của Ngụy gia ở vùng này lớn vô cùng, ngay cả các thế gia khác cũng phải chịu lép vế, huống chi là bình dân áo vải, phần lớn đều khổ không nói nên lời, chỉ có thể cố gắng tránh xa Ngụy gia như tránh ôn thần.
Trước kia bọn họ tuyển nhân công, tiền công bị cắt xén một nửa là chuyện thường, việc nặng nhọc lại nhiều gấp đôi, số người bị cai ngục đánh đến trọng thương cũng không ít.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)