Trẻ nhỏ chết yểu trong đám bá tánh dân gian luôn là chuyện thường xuyên xảy ra, hài tử tuổi còn nhỏ, thể chất yếu ớt, một ít ốm đau mà người lớn có thể chịu đựng được nếu đặt lên người hài tử thì sẽ trở nên hung hiểm gấp mấy lần.
Chưa kể Ngu Niệm Thanh còn chưa đến bốn tuổi, nàng bệnh nặng, điều kiện sinh hoạt lại kém như vậy, ngay cả uống thuốc vào cũng có khả năng lấy mạng nàng.
Thuốc có ba phần độc, cho dù đã gia giảm dược tính và phối liệu, cũng không ai có thể xác định tiểu cô nương đang suy yếu đến mức hôn mê liệu có chịu đựng nổi hay không.
Khi đó lời nói của đại phu đã ám chỉ Ngu Tùng Trạch đừng nên tốn tiền mua thuốc nữa, cuối cùng rất có thể mất cả người lẫn của, để lại hắn là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi không một xu dính túi, bản thân hắn có sống qua nổi mùa đông này hay không cũng khó nói.
Ngu Tùng Trạch cũng là liều mạng đánh cược một lần, hắn không biết muội muội có thể cố gắng vượt qua hay không, nhưng hắn thật sự không còn cách nào khác.
Lúc ấy Ngu Niệm Thanh đã sốt cao hôn mê mấy ngày, nếu không uống thuốc, thì thật sự là giao hết cho ông trời định đoạt, nằm ở nhà sống sờ sờ chờ chết.
May mắn thay, ông trời đã chiếu cố hai huynh muội bọn họ.
Thần sắc thiếu niên trở nên ôn nhu hơn rất nhiều, hắn từ từ đặt tiểu cô nương xuống giường đất, nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ đang nắm chặt vạt áo mình ra, rón rén xuống giường.
Tiểu Niệm Thanh dường như đang ngủ say, nhưng khoảnh khắc cảm nhận được hơi ấm của ca ca rời xa, nàng lập tức nhíu mày, mơ hồ hừ vài tiếng, mang theo vẻ nũng nịu của trẻ con và sự không nỡ.
Đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền, tay đã theo bản năng vươn về phía Ngu Tùng Trạch, rất nhanh đã bị hắn nắm lấy.
Ngu Tùng Trạch nhét tay nàng trở lại vào trong chăn, ôn thanh nói: “Ca ca ra ngoài một lát, sẽ cố gắng về nhà sớm, Niệm Thanh ngoan ngoãn ở nhà chờ ca ca, được không?”
Trẻ con nhà nghèo sớm phải hiểu chuyện, Ngu Tùng Trạch biết muội muội luôn luôn nghe lời ngoan ngoãn, chỉ những lúc ý thức không thanh tỉnh như thế này mới lộ ra một vài phần làm nũng và kiều khí mà trẻ con nên có.
Quả nhiên, tiểu cô nương nhắm mắt gật gật đầu, không còn giữ huynh trưởng lại nữa, một mình tiếp tục ngủ.
Ngu Tùng Trạch mở hé cửa một khe nhỏ, nhanh chóng lách người ra ngoài, rồi lại nhẹ nhàng khép cửa lại.
Trong nháy mắt, cái lạnh thấu xương khiến hắn run lên cầm cập mấy cái, cả người trong khoảnh khắc liền lạnh toát.
Hắn nhìn gió lạnh tuyết lớn này, nhất thời có chút mờ mịt, không biết mình nên đi về đâu.
Từ sau khi muội muội bị bệnh, Ngu Tùng Trạch sợ nàng lạnh, nửa tháng nay củi lửa trong nhà đốt sưởi ấm giường đất không ngừng nghỉ, mắt thấy số còn lại chỉ đủ dùng một hai ngày nữa, hắn phải đi kiếm thêm chút củi mới về.
Nhưng trận tuyết lớn dị thường kéo dài suốt ba tháng qua, khiến cho khe suối rừng cây gần thành Định An đều đã bị người ta chặt hết cả rồi, thú rừng trong núi sâu hơn cũng không có đồ ăn, bắt đầu liên tiếp lui tới lảng vảng gần đây, có thể tưởng tượng trong núi hung hiểm đến mức nào.
Trước kia thì không sao, hai huynh muội tiết kiệm củi lửa đốt, dùng dư nhiệt ủ ấm hai ngày, ôm nhau cũng có thể sưởi ấm cho nhau.
Hiện giờ hắn lại không dám tiết kiệm chút hơi ấm này, muội muội vừa mới chuyển biến tốt, vạn nhất lại tái phát bệnh thì không ổn.
Ngu Tùng Trạch vốn định mạo hiểm vào núi chặt ít củi, không ngờ hôm nay gió lạnh thấu xương, tuyết lớn bay tán loạn, trong núi chắc chắn là không đi được, xem ra chỉ có thể đi thành Định An, xem thử có tìm được việc gì làm không, kiếm chút tiền đổi lấy củi lửa.
Bên kia, tại Ngụy phủ.
Ngụy Nhiêu ôm lò sưởi tay, khoác chiếc áo choàng lông hồ ly trắng dày dặn, nghe tiếng gió lạnh rít gào vù vù ngoài song cửa sổ, trong lòng cảm thấy bực bội.
Kiếp trước khi chưa bái nhập tiên môn, nàng chỉ là một thiên kim tiểu thư cả ngày vô ưu vô lự hưởng lạc trong phủ của mình, thế mà chưa từng để ý, có một năm mùa đông tuyết lại rơi lớn đến như vậy.
Trong lòng nàng hiện giờ đang đè nặng tâm sự, căn bản không cách nào hưởng thụ nổi.
Ngu Niệm Thanh một ngày chưa bị người ta tìm được, Ngụy Nhiêu liền một ngày đứng ngồi không yên.
Ngụy Nhiêu cũng không biết chính mình bị làm sao nữa.
Rõ ràng đời này nàng chiếm trước tiên cơ, dường như ông trời đều đứng về phía nàng, để nàng có thể trọng sinh một lần nữa đi con đường của mình, đủ loại chuyện ở kiếp trước đã tan thành mây khói, cũng chẳng ai hay biết.
Những việc nàng sắp làm vốn dĩ không ai biết được, nhưng cũng chẳng hiểu vì sao, trong lòng Ngụy Nhiêu vẫn cứ dâng lên một loại cảm giác chột dạ cùng sợ hãi.
Vừa mới nảy sinh ý niệm này, Ngụy Nhiêu liền vươn tay tự tát vào mặt mình một cái.
Nàng cắn chặt răng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

