Nào ngờ tên ma nhân kia thật sự đê hèn không chịu nổi, háo sắc nghiện rượu khát máu thì chớ, lại còn hàng đêm hoan lạc thối nát vô cùng.
Nàng tuy rằng sống trong cung điện tráng lệ huy hoàng, nhưng thực tế cái thói ăn uống thô bỉ của hắn nàng không quen, tên ma nhân kia lại càng tệ hại, chỉ khi nào có hứng thú mới ngẫu nhiên thưởng cho nàng chút đồ chơi, còn những thê thiếp khác của hắn thì mỗi người mỗi vẻ đều khó chơi……
Mỗi khi đêm về mộng lại, Ngụy Nhiêu hồi tưởng lại sự túc mục trang trọng của Trường Hồng Kiếm Tông, nhớ lại những ngọn núi cao ngất trong mây của tông môn, nhớ tới dáng người mờ ảo của Thẩm Vân Sơ, nàng đều ngẩn ngơ thất thần trong sự mất mát rất lâu.
Càng khỏi phải nói đến khi tưởng tượng Ngu Niệm Thanh hiện giờ được sáu vị thiên chi kiêu tử khác bảo vệ, khí phách hăng hái biết bao nhiêu, còn chính mình cả ngày lại phải đối mặt với khuôn mặt thô bỉ xấu xí của tên ma nhân, miễn cưỡng cười vui để lấy lòng hắn, sự ghen ghét và hận thù của Ngụy Nhiêu đối với Ngu Niệm Thanh lại càng lúc càng không thể khống chế.
Về sau Tiên Ma đại chiến nổ ra, người chồng thành chủ của nàng bỏ mạng trong loạn thế, vì bảo vệ địa vị của mình, Ngụy Nhiêu đã bán đứng tin tức của Tu Tiên giới.
Ma tộc dựa vào sự hiểu biết của nàng đối với Tu Tiên giới và Trường Hồng Kiếm Tông, đánh cho Tu Tiên giới một trận trở tay không kịp, thắng liền mấy trận, đi đến đâu sinh linh đồ thán đến đó.
Chiến tuyến giằng co mấy năm, cuối cùng Ma tộc vẫn bại trận.
Ma giới bị trọng thương nặng nề, Ngụy Nhiêu cũng bị Thẩm Vân Sơ thanh lý môn hộ, chết ngay dưới tay hắn.
—— Thế nhưng đó lại là khoảng cách gần nhất giữa nàng và Thẩm Vân Sơ trong cuộc đời này.
Từ ngày đầu tiên ý thức được mình trọng sinh trở về, Ngụy Nhiêu liền đã hạ quyết tâm, nàng không thể đi lại con đường sai lầm của kiếp trước.
Bất luận hai tộc Yêu Ma nhất thời thoạt nhìn thịnh thế to lớn đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là bại tướng dưới tay Tu Tiên giới, Trường Hồng Kiếm Tông càng là từ đầu tới cuối đều sừng sững không ngã, nàng nhất định không thể rời khỏi môn phái.
Không chỉ có như thế, nàng còn muốn nhân lúc còn sớm diệt khẩu Ngu Niệm Thanh hiện giờ mới ba bốn tuổi.
Kiếp trước những thiên chi kiêu tử đó đã sớm đem câu chuyện Ngu Niệm Thanh cứu rỗi bọn họ như thế nào truyền đi khắp Tu Tiên giới để mọi người ca tụng, đại để cũng chỉ là nàng ta vô tình giải khai tâm ma cho bọn họ, mang lại cho bọn họ chút ấm áp, hay là kéo bọn họ một cái vào lúc bọn họ yếu đuối nhất mà thôi.
Trong mắt Ngụy Nhiêu không khỏi lóe lên tia sáng.
Ngụy Nhiêu đối với hắn không cách nào nảy sinh hận ý, nàng thậm chí rất khó quên được cảm giác chấn động khi gần gũi nhìn thấy đôi mắt lạnh nhạt tuấn mỹ của Thẩm Vân Sơ quét về phía mình trước lúc chết.
Sự nguy hiểm và đạm mạc của hắn khiến người ta không thể nào quên, sự đối lập với vẻ ôn nhu sủng nịch đã từng dành cho người khác càng làm cho Ngụy Nhiêu khó có thể kiềm chế.
Đời này, nếu nàng đi con đường của Ngu Niệm Thanh, liệu Thẩm Vân Sơ có đối đãi với nàng giống như đối với nha đầu kia, cũng sẽ che chở nàng như vậy không?
Nghĩ như vậy, Ngụy Nhiêu giống như thiếu nữ đang yêu, trên mặt ửng lên sắc hồng.
Trời chưa sáng, bên ngoài lại bắt đầu đổ trận tuyết lớn.
Ngu Tùng Trạch lo lắng bệnh tình của muội muội, mỗi đêm đều ngủ không sâu, bên ngoài gió lạnh thấu xương, tiếng gió gào thét làm cửa sổ rung lên bần bật, thiếu niên trong nháy mắt liền tỉnh giấc.
Củi lửa dưới giường đất ngày đêm đều đốt, cho dù những chỗ khác trong phòng không ấm, thì trên giường đất cũng nên được giữ ấm.
Cũng không biết có phải do hôm nay gió tuyết quá lớn hay không, mà tấm lưng để lộ ra bên ngoài chăn của Ngu Tùng Trạch thế nhưng cảm nhận được cái lạnh thấu xương.
Hắn không kịp quan tâm đến bản thân, việc đầu tiên sau khi mở mắt chính là cẩn thận vén chăn lên một chút, nhìn về phía tiểu cô nương đang nằm trong lòng mình.
Dù bên ngoài có rét lạnh đến đâu, trong khuỷu tay gầy yếu của thiếu niên vẫn luôn chống đỡ một khung trời nho nhỏ cho muội muội.
Tiểu Niệm Thanh ngủ rất bình yên, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn mang theo vẻ tái nhợt ốm yếu, hàng mi dài cong vút nằm im không động đậy, ngoan ngoãn đáng yêu, ngay cả dáng ngủ cũng khiến người ta thương xót trong lòng.
Nàng tuy tuổi còn nhỏ, ngũ quan lại sinh ra tinh xảo xinh đẹp, nhưng vì triền miên trên giường bệnh, không những không có vẻ mũm mĩm của trẻ con bình thường, ngược lại còn thập phần gầy gò, Ngu Tùng Trạch ôm nàng mà phảng phất như không cảm nhận được bao nhiêu trọng lượng.
Cảm giác yếu ớt của muội muội, phảng phất như có thể chết yểu bất cứ lúc nào, vẫn luôn như bóng ma u ám bao trùm lấy thiếu niên.
Hắn dùng mu bàn tay chạm vào trán Tiểu Niệm Thanh, xác nhận ban đêm nàng không phát sốt, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Kể từ hôm đi mua thuốc và nhặt con hổ bông về đến nay đã ba ngày, cơn sốt của muội muội dần dần giảm bớt, cho đến hiện giờ đã một ngày một đêm không sốt lại, Ngu Tùng Trạch liền biết, cửa ải khó khăn nhất đã vượt qua được hơn một nửa.
Lúc trước khi hắn đi tìm đại phu, ngay cả đại phu trong y quán cũng không khỏi lắc đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



