Đúng vậy, mặc cho Ngu Niệm Thanh trong tương lai có được người kính yêu bao nhiêu đi nữa, thì ở chốn nhân gian cũng bất quá chỉ là một tiện dân như kiến cỏ mà thôi, làm sao có thể so sánh với Ngụy Nhiêu nàng?
Mặc dù là vậy, cho dù chỉ nghĩ đến cái tên này thôi cũng khiến Ngụy Nhiêu hận đến ngứa răng.
Nàng nhớ lại lần đầu tiên mình nhìn thấy Ngu Niệm Thanh, khi người sau mới được môn phái đón về từ nhân gian.
Khi đó Ngu Niệm Thanh mới sáu tuổi, nàng ta xuất thân nghèo khổ, thân hình mỏng manh, càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt chỉ bằng bàn tay kia thêm phần nhu nhược đáng thương, thoạt nhìn còn nhỏ hơn nhiều so với tuổi thật.
Một tiểu nữ hài trông có vẻ không chịu nổi trọng dụng như vậy, thế mà lúc môn phái kiểm tra căn cốt lại phát hiện ra trời sinh kiếm cốt, làm chấn động tất cả mọi người.
Phải biết rằng tu sĩ có trời sinh kiếm cốt đều là con cưng của ông trời, tốc độ tu luyện tiến giai gấp mấy lần người khác, cơ bản sinh ra đã định sẵn là phải làm kiếm tiên, toàn bộ Tu Tiên giới mấy ngàn năm cũng khó xuất hiện một người.
Thiên chi kiêu tử như vậy bất luận bái nhập vào môn phái nào, cũng tuyệt đối sẽ được tông môn cung phụng bồi dưỡng.
Nhưng đáng tiếc là, Ngu Niệm Thanh từ nhỏ lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khổ ở nhân gian, mệnh nàng ta thời thơ ấu hung hiểm, bệnh tật ốm yếu.
Chính vì thể chất thiên phú hơn người của nàng ta, nhiều lần trong khoảnh khắc cận kề cái chết đã vô thức hấp thu linh khí thiên địa để bù đắp cho cơ thể suy nhược, nên mới chuyển nguy thành an, không bị chết yểu.
Thiên phú tuy rằng đã cứu mạng nàng ta, nhưng cũng làm tổn thương căn cơ, khiến cho kinh mạch trong cơ thể nàng ta bị định hình sai lệch quá sớm, dẫn đến hiện giờ kinh mạch cực yếu, không chịu nổi quá nhiều linh khí, thậm chí còn không bằng một nửa đệ tử bình thường.
Nhưng tu sĩ sở hữu kiếm cốt, bản thân cũng cần phải dùng nhiều linh khí hơn người khác mới có thể chống đỡ được thiên phú của chính mình.
Kinh mạch đã định hình, nếu Ngu Niệm Thanh tương lai muốn cưỡng ép vận chuyển quá nhiều chân khí, thì sẽ nếm trải cảm giác đau đớn muốn chết là như thế nào, căn bản không thể tu luyện.
Trừ phi tương lai nàng ta rút kinh mạch ra, đổi lại cái tốt hơn, bằng không cho dù Ngu Niệm Thanh là trời sinh kiếm cốt, thì thân xác này cũng coi như bỏ đi, nhiều lắm là tu vi Trúc Cơ, sẽ không còn tiền đồ gì nữa.
Nhưng nỗi đau sống sờ sờ bị rút gân róc cốt, vốn dĩ là một loại khổ hình để trừng phạt những kẻ đại gian đại ác, trên đời này có mấy người có thể chịu đựng nổi đây.
Tiểu cô nương này đã gây ra sóng to gió lớn trong môn phái, cuối cùng lại bị ném vào ngoại môn.
Trường Hồng là kiếm tông, các đệ tử cũng đều là kiếm tu, phần lớn coi kiếm đạo như mạng sống, biết được chuyện này đều rất đồng cảm với Ngu Niệm Thanh.
Ngụy Nhiêu lại không có loại hảo tâm đó, nàng còn nghe được các sư tỷ muội khác nói: “Tiểu sư muội mới tới dường như là đồng hương với muội đấy”, trong lòng liền tỏ ra khinh thường, nha đầu nghèo khổ này cũng xứng được đánh đồng với nàng sao?
Lúc đầu Ngụy Nhiêu còn rất hưởng thụ, có thể sai khiến cái đuôi nhỏ này chạy việc vặt cho mình cũng rất tiện lợi.
Không ngờ có một ngày, tiểu cô nương không biết từ đâu biết được nàng chính là đại tiểu thư nhà họ Ngụy, liền nức nở kể lể chuyện ca ca của mình làm công cho Ngụy gia, lúc đi đòi nợ thì bị gia đinh đánh chết linh tinh các loại chuyện, nước mắt rơi như mưa, rồi trốn biệt tăm.
Ngụy Nhiêu cũng không để trong lòng, một vật nhỏ giống như phế vật, ai thèm quan tâm nàng ta chứ?
Nhưng ai có thể ngờ được, trong tương lai sẽ có một ngày, một tiểu phế vật như vậy, lại được những thiên chi kiêu tử tuấn mỹ thanh lãnh mà Ngụy Nhiêu vĩnh viễn chỉ có thể đứng nhìn từ xa dỗ dành sủng ái, hận không thể nâng niu nàng ta lên tận trời xanh?
Nghĩ đến đây, thần sắc Ngụy Nhiêu dần dần trở nên âm trầm.
Sau khi Ngu Niệm Thanh bay lên đầu cành, ngay cả tu vi cũng liên tiếp thăng tiến, một lần thoát khỏi sự kìm hãm của kinh mạch, trong các loại đại hội ở Tu Tiên giới đều chiếm hết nổi bật.
Ngụy Nhiêu trong lòng tự nhiên khó chịu, nàng cho rằng đây nhất định là do Ngu Niệm Thanh lấy lòng các thân truyền đệ tử, không biết bọn họ đã cho tiểu phế vật bao nhiêu bảo vật đan dược, mới khiến nàng ta thoát thai hoán cốt như vậy.
Có sự tương phản đó, Ngụy Nhiêu tự nhiên càng thêm không cam lòng, nàng thậm chí không tiếc âm thầm tu luyện tà pháp, quả nhiên tiến bộ thần tốc, như nguyện được vào nội môn.
Đáng giận là nàng còn chưa có cơ hội tiếp tục leo lên cao hơn, thì đã bị tông môn phát hiện, Trường Hồng Kiếm Tông phế bỏ tu vi của nàng, trục xuất nàng khỏi sư môn.
Ngụy Nhiêu cùng đường, vòng đi vòng lại cuối cùng lưu lạc đến Ma thành, dựa vào nhan sắc gả cho một Ma tộc thành chủ làm thiếp.
Nàng vốn tưởng rằng gả cho Ma tộc cũng chẳng sao, dù gì cũng là một thành chi chủ, tốt xấu gì cũng có thể cho nàng trở lại cuộc sống giàu sang ổn định như xưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

