Căn nhà này có thể dùng bốn chữ "nhà chỉ bốn vách" để hình dung, trong phòng chỉ có một cái giường đất, một ít tạp vật, một bộ bàn ghế đơn sơ, còn có cái bếp lò, ngoài ra không có đồ vật gì khác.
Trên giường đất, một tiểu cô nương ước chừng mới hơn ba tuổi đang bọc chăn ngủ mê man.
Trước tiên hắn đặt con hổ bông ở nơi tiểu cô nương mở mắt ra là có thể nhìn thấy, sau đó lại đi đến bên bếp lò nhóm lửa, sắc thuốc, nhân tiện hâm nóng lại cái màn thầu đã bị cứng đờ trên đường mang về.
Hôm qua nhà Lưu thẩm trong thôn hầm canh gà, biết hai huynh muội này khó khăn, bà đặc biệt sai con trai mang một bát sang.
Chỉ là khi đó muội muội đã ngủ, Ngu Tùng Trạch cũng không nỡ uống, hiện giờ vừa lúc hâm nóng lại cùng nhau.
Chờ đến khi màn thầu và canh gà đều đã nóng, Ngu Tùng Trạch bưng đến bên giường đất, liền nhìn thấy muội muội trong lúc ngủ mơ còn khẽ nhíu đôi lông mày nhỏ, cũng không biết là do bệnh đến khó chịu, hay là gặp ác mộng.
Cha mẹ ra đi quá vội vàng, để lại ấu muội mới vừa đầy tháng cho Ngu Tùng Trạch khi ấy mới mười một mười hai tuổi.
Đứa trẻ dắt díu đứa trẻ lớn lên, không ai biết Ngu Tùng Trạch tuổi còn nhỏ đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, trên đời này càng không có ai yêu thương muội muội của mình hơn hắn.
Hắn ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lòng, thấp giọng dỗ dành: “Tiểu muội, ăn cơm thôi…… Xem huynh mang cái gì về cho muội này?”
Ngu Niệm Thanh bệnh đến mê man, nghe được giọng nói của huynh trưởng, nàng miễn cưỡng mở mắt, giấc ngủ còn có chút mơ màng, chưa kịp tỉnh táo hẳn thì đã được đút một ngụm canh gà.
Tuy rằng bệnh đến mức không nếm ra hương vị gì, nhưng cơ thể lại biết là đồ tốt, Ngu Tùng Trạch đưa qua một thìa, đã bị nàng uống sạch sẽ.
Ngu Tùng Trạch rất vui vẻ, lại xé màn thầu thành từng miếng nhỏ, múc cùng canh gà đút cho nàng.
Kết quả canh mới uống được một nửa, màn thầu cũng mới ăn được vài miếng nhỏ, Tiểu Niệm Thanh liền không chịu há miệng nữa, mặc cho Ngu Tùng Trạch đưa cái thìa qua lại trên môi, nàng cũng không có ý định muốn ăn tiếp.
“No rồi.”
Tiểu cô nương dựa vào lòng ngực huynh trưởng, giọng nói mang theo sự mềm mại non nớt của trẻ con cùng khàn khàn do bệnh tật, nhẹ nhàng nói: “Huynh ăn đi.”
Nghe nàng nói như vậy, khóe mắt Ngu Tùng Trạch có chút ướt át.
Nghĩ đến vị tiểu thiếu gia đi ngang qua trong thành ngồi trong xe ngựa, được người ta dỗ dành cưng chiều, muốn cái gì có cái đó, được nuôi đến trắng trẻo mập mạp.
Tiểu muội của hắn còn chưa đến bốn tuổi, bệnh đến gầy gò ốm yếu, một bát canh gà cũng không nỡ uống hết, còn biết để dành cho hắn.
Có đôi khi hắn thật sự hy vọng nàng xuất thân là tiểu thư nhà giàu, ít nhất không cần phải cùng hắn chịu khổ.
Ngu Tùng Trạch cố gắng vực dậy tinh thần, hắn cười nói: “Huynh ở trong thành ăn rồi, hôm nay tửu lâu vứt bỏ rất nhiều đồ ăn thừa, huynh còn ăn được cả chân giò đấy.”
Lời này tự nhiên là lừa nàng, ngày đông giá rét sống qua ngày gian nan đâu chỉ có hai huynh muội bọn họ, đừng nói là cơm thừa canh cặn, cho dù là nước rửa chén bát, cũng có rất nhiều người nghèo tranh cướp nhau.
Hắn nói như vậy nhưng Tiểu Niệm Thanh cũng không dao động, nàng mím môi, đôi mắt to ngước lên, không chớp mắt mà nhìn Ngu Tùng Trạch.
Ngu Tùng Trạch dỗ dành: “Thanh Thanh nghe lời, uống hết canh gà, ăn nhiều một chút thì bệnh mới mau khỏi, chờ đến mùa xuân muội khỏi bệnh rồi, chúng ta cùng đi vào núi bắt thỏ hoang.”
Tiểu cô nương suy nghĩ một chút: “Huynh một miếng, muội một miếng.”
Ngu Tùng Trạch chỉ đành nhận lời nàng.
Hai huynh muội chia nhau ăn hết bát canh gà cùng một chiếc màn thầu, Ngu Tùng Trạch cất chiếc màn thầu còn lại đi, để dành cho ngày mai.
Khi thuốc đã sắc xong, vừa vặn Ngu Niệm Thanh cũng có chút tinh thần, bọc chăn ngồi trên giường đất chơi với con hổ bông.
Nàng vốn dĩ đang rất vui vẻ, nhưng sau khi ngửi thấy mùi thuốc thì rõ ràng ỉu xìu đi rất nhiều.
Trẻ con đều không thích uống thuốc, huống chi Ngu Niệm Thanh mới hơn ba tuổi.
Nhưng sau khi huynh trưởng bưng tới, nàng vẫn ngoan ngoãn uống hết bát thuốc.
Khi đặt bát xuống, Ngu Tùng Trạch nhìn thấy nàng đắng đến mức nhăn nhúm cả khuôn mặt nhỏ, khóe mắt còn vương giọt lệ, lại không ăn vạ cũng không làm nũng, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng.
Ngu Tùng Trạch trong lòng thương xót, hắn đưa tay lau đi nước mắt cho tiểu cô nương, hận không thể thay nàng chịu đựng nỗi khổ này.
…
Buổi tối, thổi tắt nến, hai huynh muội nương tựa vào nhau mà ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

