Niệm Thanh giống như một con mèo nhỏ, cọ cọ trong lòng ngực huynh trưởng, tìm một tư thế thoải mái.
Ngu Tùng Trạch cảm thấy trước ngực bị cộm lên khó chịu, cúi đầu nhìn xuống mới thấy tay phải nàng đang túm chặt vạt áo hắn, trong lòng còn ôm khư khư con hổ bông, tức khắc có chút dở khóc dở cười.
Màn đêm nặng nề, hai huynh muội rất nhanh đã chìm vào mộng đẹp.
Gió lạnh gào thét thổi quét về hướng thành Định An.
Trong thành, phủ tiểu thư họ Ngụy.
Một đường kiếm quang màu bạc lạnh băng ập tới, mang theo sát ý mạnh mẽ ngập trời khiến người ta nghẹt thở, phảng phất như trong nháy mắt có thể chém nát vạn vật thành từng mảnh nhỏ.
Ngụy Nhiêu hét lên một tiếng, nàng bỗng nhiên bật dậy trên giường, lưng áo đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Trong màn đêm yên tĩnh truyền đến tiếng chó sủa, chẳng được bao lâu, ngoài hành lang phòng ngủ đã thắp sáng ánh nến.
Trên cửa sổ, bóng người lay động.
“Tiểu thư, người lại gặp ác mộng sao?”
Ngoài cửa truyền đến giọng nói ngái ngủ của nha hoàn.
Ngụy Nhiêu lúc này mới hoàn hồn, nàng lau mồ hôi lạnh trên trán, lúc này mới mở miệng nói: “Ta không sao.”
Bên ngoài dần dần không còn tiếng động.
Nàng ngồi một mình trong bóng tối, mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương, trái tim kinh hoàng hồi lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Đây là ngày thứ năm Ngụy Nhiêu trọng sinh trở về, nhưng nàng vẫn chưa thoát khỏi bóng ma về cái chết ở kiếp trước.
Nàng nhìn chằm chằm vào khoảng không, thần sắc có chút ngẩn ngơ.
Trong tương lai, Ngụy Nhiêu sẽ trở thành một đệ tử kiếm tu của Tu Tiên giới.
Thiên kim nhà giàu bước lên con đường tu tiên, đây vốn là số mệnh tốt đẹp khiến biết bao nhiêu phàm nhân, thậm chí là đế vương quý tộc đều âm thầm hâm mộ không thôi.
Nàng vốn cũng cho rằng như vậy, mãi cho đến khi kiếp trước nàng thực sự bước chân vào Tu Tiên giới, mới hiểu được cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên.
Đại tiểu thư từ nhỏ được chúng tinh phủng nguyệt bái nhập vào Trường Hồng Kiếm Tông, lại chỉ trở thành một đệ tử ngoại môn chẳng mấy ai chú ý.
Vinh hoa phú quý nơi Nhân giới cùng gia thế hiển hách của nàng, trong mắt các đệ tử tu tiên lại chẳng đáng một đồng.
Ngụy Nhiêu gần như ngay trong tháng đầu tiên bái nhập kiếm tông đã nhận ra bản thân không thích hợp làm kiếm tu.
Tu luyện quá khổ cực, kiếm tu lại đặc biệt chuộng khổ tu, quy củ của tông môn từ trên xuống dưới đều lạnh lùng nghiêm khắc, chỉ có thực lực mạnh mẽ mới có khả năng xé mở một con đường sống, nhận được sự ưu ái của người khác.
Nhân duyên của nàng ở tiên môn cũng chẳng có tác dụng gì, cuộc sống trôi qua vừa mệt mỏi lại vừa khổ cực, Trường Hồng Kiếm Tông lại là đệ nhất kiếm tông, đối với đệ tử cực kỳ hà khắc, với tư chất bình thường và thái độ chểnh mảng của nàng, chuyện không còn tư cách ở lại ngoại môn chỉ là sớm hay muộn.
Nàng vốn định tìm một thiếu gia thế gia nào đó trong Tu Tiên giới để gả đi, tiếp tục sống những ngày tháng phú quý an nhàn.
Không ngờ rằng, công tử của các đại thế gia nàng căn bản không thể tiếp cận được, những người nàng có thể tiếp xúc, nếu không phải là tiểu gia tộc địa vị thấp hèn, thì cũng là những kẻ dung mạo xấu xí hoặc là con ma ốm mang bệnh trong người.
Ngụy Nhiêu hận không thể quay về nhân gian tiếp tục làm đại tiểu thư được ngàn người vây quanh, nhưng cũng biết rõ lúc trước mình được sư huynh sư tỷ đón đi một cách vẻ vang, ngay cả vương hầu ở địa phương cũng bị kinh động đến để tiễn đưa nàng, cho nên dù có phải ở bên cạnh người nam nhân bình thường nhất của Tu Tiên giới, nàng cũng tuyệt đối không thể quay lại Nhân giới nữa.
Nàng suýt chút nữa thì nhận mệnh.
Mãi cho đến trong hội thi đấu lớn của tông môn, nàng chen chúc giữa vô số đệ tử, lần đầu tiên từ xa nhìn thấy những thiên chi kiêu tử đang ngồi bên cạnh các vị Đại Tôn Giả.
Các đệ tử bình thường ngồi ở khán đài bên ngoài kết giới, phóng mắt nhìn lại chỉ thấy đen nghìn nghịt một mảnh, nhỏ bé như loài kiến.
Mà những người kia là thân truyền đệ tử của các vị Tôn Giả, càng là những người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ.
Chỉ có mấy người bọn họ mới có tư cách ngồi phía sau các vị Tôn Giả, chiếm vị trí chính giữa khán đài, nhận sự ngưỡng vọng của vô số đệ tử.
Trong đó có ba nam hai nữ, năm vị sư huynh sư tỷ dung mạo tuấn mỹ thanh tú, phiêu dật như tiên, phảng phất như tự mang khí tràng riêng biệt, hoàn toàn cách biệt với những người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

