Ngu Tùng Trạch thật sự là hết cách mới phải đến Ngụy thị làm công, còn bất chấp nguy cơ bị đánh để hỏi cai ngục xem có thể trả lương theo ngày hay không, hắn có thể làm phần việc của hai người, nhưng chỉ lấy tiền công của một người.
Chính hắn cũng không nghĩ đối phương sẽ đồng ý, nào ngờ cai ngục thế mà lại gật đầu.
Ngu Tùng Trạch nghĩ đến đống củi lửa mới mua, trong lòng yên tâm hơn hẳn.
Hắn kiểm tra lại số lương thực còn sót lại, trong đó không thiếu những chút ít lương thực do dân làng mang đến, như nhà chủ tặng một mẩu bắp ngô, nhà phía tây cho một lá cải, nhà phía nam biếu một mẩu bánh bột thô……
Có thể thấy được đây đều là phần người trong thôn cố gắng tiết kiệm từ khẩu phần ăn của nhà mình ra, đặt cùng một chỗ trông chẳng khác gì cơm thừa canh cặn, nhưng lại chứa đựng tấm lòng của mọi người.
Ngu Tùng Trạch không nỡ dùng hết, hắn và muội muội sống lay lắt như những con mèo hoang, bữa đói bữa no, chỉ lấy ra một ít để nấu canh, phần còn lại đều cất vào góc tường, trời lạnh thế này có thể bảo quản được một thời gian.
Nấu canh là cách tốt nhất, xào rau thì chỉ được một chút xíu, nhưng nấu canh lại được rất nhiều, uống kèm nước canh nóng hổi, ít nhất cũng được một bụng nước no, trong lòng ấm áp.
Bát đầu tiên là dành cho Ngu Niệm Thanh, Ngu Tùng Trạch múc thêm chút gạo dưới đáy nồi cùng lá cải.
Hắn bưng bát đi đến bên giường đất, còn chưa kịp nói gì, con Đạp Tuyết nãy giờ vẫn vẫy đuôi để mặc Ngu Niệm Thanh vuốt ve bỗng nhiên chồm mạnh lên, ngực đập vào cái bát.
Ngu Tùng Trạch trở tay không kịp, hắn cầm không chắc, cả chó lẫn bát cùng rơi xuống đất, canh cũng đổ vương vãi khắp nơi.
Bát canh đầy ắp này rơi xuống đất mới thấy rõ phần lớn là nước, gạo và rau chỉ có lèo tèo vài cọng.
Tiểu hắc khuyển dường như cũng biết mình gây họa, nó kẹp chặt đuôi, yếu ớt đến mức tứ chi không chống nổi thân mình, nhưng đầu vẫn dán sát mặt đất cố gắng liếm láp nước canh và đồ ăn một cách nhanh chóng, trong cổ họng phát ra tiếng ư ử vì liếm láp điên cuồng, giống như đã đói quá mức rồi.
Hai huynh muội đều giật mình kinh hãi, Ngu Tùng Trạch là người phản ứng lại đầu tiên, nhưng bát canh đã đổ rồi, hắn liền chờ Đạp Tuyết ăn xong đồ dưới đất, lúc này mới xách cổ nó lên, thả lại lên giường đất.
Đạp Tuyết vẫn còn thòm thèm chép miệng, cái đuôi lại kẹp chặt.
Chó cỏ đều rất thông minh, dù nó còn nhỏ, nhưng bản năng sinh tồn trong máu cũng khiến nó biết việc làm đổ bát cơm của con người và tranh ăn sẽ có kết cục như thế nào.
Ngu Tùng Trạch đưa tay sờ lưng Đạp Tuyết, cảm nhận được con chó dưới tay đang run rẩy, không biết là do đói, hay lạnh, hoặc là do sợ hãi.
Hắn nhẹ giọng nói: “Chắc nó đói quá rồi.”
Tiểu Niệm Thanh gật gật đầu, đưa tay ôm chó con về, tiếp tục ôm vào lòng.
Hai huynh muội không ai trách mắng nó cả.
Ngu Tùng Trạch dọn dẹp mặt đất, rồi múc thêm một bát nữa.
Khi bưng tới, hắn nhìn thấy đôi mắt sáng rực của Đạp Tuyết, có chút bất đắc dĩ.
“Trong nhà chỉ có ba cái bát thôi, đừng có làm vỡ nữa đấy.”
Hắn nói.
Cũng không biết Đạp Tuyết có nghe hiểu hay không, lần này nó ngoan ngoãn nằm im một bên, thèm đến mức nước miếng sắp chảy ra, nhưng cũng không dám nhúc nhích nữa.
Hai huynh muội lại chia nhau người một ngụm ta một ngụm mà ‘ăn’ xong bữa tối, chờ đến khi tắt đèn đi ngủ, Tiểu Niệm Thanh theo thói quen rúc vào lòng ngực huynh trưởng.
Trong lòng Ngu Tùng Trạch chua xót, hắn ôm lấy thân thể gầy yếu của muội muội, càng thêm tự trách bản thân.
Trong bóng tối hắn không hề lên tiếng, nhưng chẳng biết Tiểu Niệm Thanh trong lòng làm sao phát hiện ra, một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại từ từ chạm lên má thiếu niên, sờ vào đôi lông mày đang vô thức nhíu chặt của hắn.
“Đừng tức giận.”
Tiểu nữ hài nãi thanh nãi khí nói: “Ca ca ôm.”
Ngu Tùng Trạch một bên kéo tay nàng vào lại trong chăn, một bên càng dùng sức ôm chặt lấy nàng.
Tiểu cô nương nhận ra hắn không vui, liền dùng cách này để dỗ dành hắn.
Nàng chỉ biết ca ca thích ôm nàng, lại không biết nỗi đau và ảnh hưởng của việc cha mẹ mất sớm, phiêu bạt khắp nơi đã gây ra cho thiếu niên lớn đến nhường nào.
Muội muội nhỏ tuổi là niềm tin cuối cùng, là ý nghĩa để Ngu Tùng Trạch nỗ lực sống tiếp.
Hắn thích ôm nàng, càng giống như muốn ôm chặt lấy trân bảo duy nhất của mình chốn phàm trần này mãi mãi, không để nàng chịu bất kỳ tổn thương nào.
Ngu Tùng Trạch cứ như vậy ôm muội muội ngủ một đêm, mãi đến sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn theo thói quen đưa tay sờ trán Ngu Niệm Thanh, sau đó định nhẹ nhàng rời đi.
Hiện giờ trong nhà có thêm một miệng ăn, hắn phải càng nỗ lực làm việc hơn mới được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)