Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế nhưng Tiêu Lẫm vừa nhìn thấy bộ dạng gầy gò, cử chỉ nhút nhát của nó, cơn giận lại càng bốc cao. Hắn ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn, chỉ bỏ lại một câu: “Ngươi quỳ ở đây, tự mình suy ngẫm cho kỹ!”
Dứt lời, ánh mắt hắn quét qua đám thái giám không an phận, trong mắt không hề che giấu sự chán ghét: “Tất cả lôi ra ngoài, đánh năm mươi trượng! Lần sau còn để trẫm thấy các ngươi dẫn dắt hoàng tử chơi bời, không lo chính sự, trẫm sẽ ném từng đứa vào vườn thú Nam Uyển cho các ngươi chơi đùa với lũ hổ báo!”
Bất ngờ xử trí nhiều thái giám như vậy, trong viện vang lên tiếng khóc than liên hồi. Thái hậu đang tham thiền niệm Phật cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, khẽ nâng mi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Xảy ra chuyện gì thế?”
Đại thái giám Lương Bảo đang bóp vai cho bà liền dừng tay: “Nương nương đừng vội, nô tài đi xem sao.”
“Không cần xem, là trẫm trừng trị mấy tên thái giám không biết trời cao đất dày.”
Tiêu Lẫm sải bước đi vào. Thân hình hắn cao lớn, vừa bước vào cửa, phật đường này liền trở nên chật chội. Đi tới gần, hắn cúi người hành lễ với Thái hậu, giọng điệu mới dịu lại đôi chút: “Nhi tử thỉnh an mẫu hậu.”
Lương Bảo thấy sắc mặt Hoàng đế không tốt, biết ý đứng ra gian ngoài.
“Biểu ca cũng là có lòng tốt mà. Cô mẫu sợ Hoàng đế biểu ca lo lắng nên không cho chúng ta đi báo, nhưng trong lòng chắc hẳn là mong mỏi lắm!” Bạch Tòng Sương đang ở trong cung bưng một bó hồng mai đi vào. Gian phòng sực mùi trầm hương lập tức thêm một làn hương thơm ngào ngạt.
“Chỉ có ngươi là dẻo miệng, như bôi mật vậy!” Nụ cười trên mặt Thái hậu dần giãn ra.
“Đâu có dẻo miệng, Tòng Sương chỉ nói thật lòng thôi.” Nàng ta uyển chuyển bước tới, cúi chào Hoàng đế, trong ánh mắt mang theo sự ngưỡng mộ của thiếu nữ: “Bệ hạ vạn an.”
“Biểu muội không cần đa lễ.” Tiêu Lẫm giơ tay ra hiệu đứng dậy.
Thái hậu đưa mắt nhìn hai người, vẫy tay gọi Bạch Tòng Sương: “Đứa trẻ ngoan, lại đây, ngồi xuống bên tay phải ai gia.”
Trên sập La Hán đặt hai chỗ ngồi trái phải, giữa là một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ tử đàn. Tiêu Lẫm ngồi bên trái, bên phải Thái hậu còn trống. Bạch Tòng Sương nhìn chỗ ngồi đó, lại nhìn Tiêu Lẫm đang đoan tọa, thoáng đỏ mặt: “Cô mẫu, Tòng Sương ngồi ở phía dưới là được rồi.”
Chỗ ngồi đó tuy không nói thẳng, nhưng Tiêu Lẫm đã ngồi bên trái, bên phải tự nhiên là dành cho Hoàng hậu tương lai.
“Cái đứa trẻ này, thật là quá cẩn thận rồi.” Thái hậu vuốt tóc nàng ta, nụ cười càng thêm từ ái: “Dù sao chúng ta cũng là người một nhà, không cần câu nệ thế, mau lên đây.”
Thái hậu nói mơ hồ, chỉ nhắc đến "người một nhà". Hoàng hậu là người một nhà, biểu muội cũng là người một nhà. Bạch Tòng Sương liếc nhìn Tiêu Lẫm, thấy hắn chỉ thản nhiên nhấp trà, không tiếp lời Thái hậu thì nụ cười trên mặt cũng không còn tươi tắn nữa, hơi khiên cưỡng ngồi lên.
Khi tay áo buông xuống, một đoạn vải trắng quấn quanh lòng bàn tay lộ ra. Tiêu Lẫm hơi liếc mắt: “Sương biểu muội, sao tay muội lại bị thương?”
Bạch Tòng Sương cúi đầu, dùng tay phải che lại: “Mấy ngày nay sức khỏe Cô mẫu không tốt, không được thấy gió lạnh. Tòng Sương thấy hồng mai trong Ngự Uyển đang nở rộ, nếu bỏ lỡ thì thật đáng tiếc, nên đã đích thân đi hái một ít về, không ngờ cành cây quá cứng nên bị cứa vào tay.”
Tiêu Lẫm nhìn bó hồng mai, thoáng suy nghĩ rồi nói một câu: “Vất vả cho muội.”
Thái hậu nhấp một ngụm trà: “Ngươi có tấm lòng này là tốt rồi, sau này không được tự hạ thân phận như thế, đừng để bẩn tay.”
Bạch Tòng Sương nghe lời bà, mặt hơi đỏ lên: “Cô mẫu nói phải ạ.”
Nói xong nàng lén nhìn Tiêu Lẫm, nhưng chỉ thấy hắn đang nhấp trà, khuôn mặt ngược sáng nên nhìn không rõ, nhất thời cảm thấy bồn chồn như ngồi trên đống lửa.
Bầu không khí bỗng nhiên yên tĩnh lại, Thái hậu đưa mắt nhìn quanh, không khỏi hỏi một tiếng: “Doanh nhi đâu? Đứa trẻ này giờ càng lúc càng không có quy củ, Hoàng huynh nó tới mà cũng không biết đường ra chào một tiếng.”
Nhắc đến con trai út, Thái hậu mang vẻ "hận sắt không thành thép", nhưng trong giọng điệu ấy nghe kỹ lại thấy vô cùng sủng ái. Bà vừa dứt lời mà vẫn chưa thấy người đâu, Lương Bảo liền khom người định đi ra: “Nô tài đi tìm Ngũ hoàng tử.”
Đúng lúc này, ngoài cửa có một tiểu thái giám vội vã vào báo: “Thái hậu nương nương, Ngũ hoàng tử... Ngũ hoàng tử phát bệnh động kinh rồi!”
Thái hậu biến sắc, bật dậy: “Sao lại thế? Mau, mau khiêng người vào đây, gọi thái y ngay.”
Lương Bảo lập tức lao ra ngoài, bế thốc đứa trẻ từ dưới đất vào. Chỉ thấy đứa bé bảy tuổi mắt trợn ngược, miệng sùi bọt mép, chân tay co giật liên hồi, trông vô cùng đáng sợ.
“Doanh nhi!” Thái hậu vừa thấy con phát bệnh, bao nhiêu đoan trang lễ nghi đều vứt hết sang một bên, cuống cuồng ôm con mà khóc.
Bạch Tòng Sương mới vào cung không lâu, trước kia chỉ nghe nói vị biểu đệ này sinh ra đã mắc bệnh động kinh, nay lần đầu tận mắt chứng kiến cũng không khỏi hoảng hốt, lùi ra sau né tránh.
Trong cảnh hỗn loạn, chỉ có mình Tiêu Lẫm là ngồi vững. Hắn nhíu mày: “Để trẫm thử xem.”
Thái hậu đang lúc hoảng loạn, nghe vậy lại theo bản năng ôm chặt hơn. Đến khi quay đầu đối diện với ánh mắt điềm tĩnh của Tiêu Lẫm, bà mới buông tay, lẩm bẩm như mất hồn: “Được, được...”
Tiêu Lẫm từng ở trong quân ngũ, vừa đưa tay ra đã nhắm thẳng vào huyệt Nhân trung của đứa trẻ mà bấm mạnh. Ngón cái vừa dùng lực, đứa bé co giật một hồi rồi chợt mở mắt. Đúng lúc thái y chạy tới, liền thuận thế châm cứu, sắc mặt đứa trẻ mới dần ổn định lại.
Hết châm cứu lại đến cho uống thuốc, bận rộn suốt nửa buổi sáng, Ngũ hoàng tử mới rốt cuộc hồi phục bình thường, thu mình run rẩy trong lòng Thái hậu.
“Nói cho mẫu thân biết, rốt cuộc là chuyện gì, đang yên đang lành sao lại phát bệnh?” Thái hậu nâng mặt con trai út lên, đau lòng hỏi.
Ngũ hoàng tử vừa hoàn hồn, liếc nhìn Tiêu Lẫm ngồi đối diện, vội vàng lại cúi đầu, rúc sâu vào lòng Thái hậu. Bàn tay đang ôm con của Thái hậu hơi khựng lại, sau đó mới hạ xuống, vỗ nhẹ từng nhịp.
Tiêu Lẫm vốn nhạy bén, lúc này không hề biện minh, chỉ thuật lại chân thực: “Giờ này vốn là lúc Thượng Thư Phòng giảng bài, nhưng khi trẫm vào lại thấy Ngũ đệ nô đùa với đám thái giám, thật không ra thể thống gì. Nhất thời tức giận trẫm mới phạt đệ ấy quỳ nhận lỗi, không ngờ lại khiến Ngũ đệ phát bệnh. Chuyện này là trẫm làm không thỏa đáng.”
Thái hậu gật đầu, một hồi lâu sau mới khẽ cười nói: “Hoàng đế làm không sai, chỉ là đứa trẻ này thực sự nhát gan. Lần sau nếu gặp chuyện như vậy, cứ giao cho ai gia quản giáo là được.”
Tiêu Lẫm nhìn nụ cười đúng mực nơi khóe môi mẫu thân, bỗng cảm thấy có chút xa lạ. Có lẽ không chỉ là quản giáo, dựa vào dáng vẻ sợ hắn như vậy của đứa trẻ kia, mẫu thân thậm chí có lẽ còn không mong hắn tới đây.
Hôm nay hắn tới vốn có nhiều điều muốn hỏi, nhiều chuyện muốn nói, nhưng nhìn nụ cười chu toàn này, trầm ngâm hồi lâu, hắn chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng “Được”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















