Có lẽ nhờ nhận được lời đáp của Hoàng đế, đứa trẻ kia mới chịu ló đầu ra khỏi lòng Thái hậu, ngồi dựa dẫm vào bà một cách mềm nhũn.
Tiêu Lẫm vốn quen với sự đoan chính, nhìn thấy tư thế ngồi kia không nhịn được mà nhíu mày: “Tại sao ngươi không đến Thượng Thư Phòng?”
Ngũ hoàng tử vừa nghe Hoàng huynh hỏi, lại rụt người muốn thoái lui. Thái hậu dường như cũng thấy không ổn, bà xoay người nó lại cho ngay ngắn, ôn tồn an ủi: “Hoàng huynh đang hỏi con kìa, sao con không trả lời?”
Ngũ hoàng tử nhìn mẫu thân, mới nhỏ giọng đáp: “Con không muốn đi.”
“Doanh nhi còn nhỏ, có chuyện gì không thể nói năng hẳn hoi, con cứ nhất thiết phải dọa dẫm nó như thế sao?” Thái hậu nghiêng người che chắn cho nhi tử út, lộ rõ vẻ không hài lòng nhìn về phía Hoàng đế.
“Cứ tiếp đà này, trẫm thấy sớm muộn gì nó cũng mang cái đức hạnh y hệt đám thái giám kia.” Tiêu Lẫm vẫn giữ ánh mắt lạnh lẽo.
Lời hắn đầy ẩn ý, đại thái giám Lương Bảo đang đứng hầu bên cạnh lập tức cung kính cúi thấp đầu.
Thái hậu mím môi: “Làm gì đến mức nghiêm trọng như con nói, chẳng qua là tính khí trẻ con mà thôi.” Đoạn, bà xoa đầu nhi tử út, quan tâm hỏi: “Doanh nhi nói thật cho mẫu thân nghe, vì sao không muốn vào Thượng Thư Phòng?”
Ngũ hoàng tử có Thái hậu bảo vệ mới nín khóc, lí nhí nói: “Con không muốn học cùng một kẻ ngốc...”
“Kẻ ngốc nào?” Tiêu Lẫm trầm giọng hỏi.
“Chính là cái tên Tiêu Hoàn ấy, quái đản lắm. Cả ngày chẳng nói câu nào, chỉ biết ngồi ngây ra vẽ vẽ viết viết, con không muốn đọc sách cùng hạng người như thế. Mẫu thân, người đuổi hắn đi có được không?” Nó vừa lắc tay áo Thái hậu vừa làm nũng.
Thái hậu cũng có chút kinh ngạc: “Hoàng đế, sao con vẫn cho phép nghiệt chướng đó vào Thượng Thư Phòng? Đó là con của nữ nhân kia sinh ra, những chuyện mụ ta làm với mẹ con ta năm xưa chẳng lẽ con quên hết rồi sao?”
Tiêu Lẫm khựng lại: “Thượng Thư Phòng là nơi dành cho con em dòng tộc họ Tiêu, nó đã mang họ Tiêu, cũng không tiện tự dưng gạt ra ngoài.”
Thái hậu nghe vậy, sắc mặt lập tức sầm xuống: “Họ Tiêu? Trong cung này người họ Tiêu còn ít sao? Dù có ban cho mụ ta quốc họ, thì trong xương tủy vẫn chảy dòng máu thấp hèn, hèn mọn không đáng lên mặt bàn. Sao có thể đứng cùng hàng với nhi tử ta?”
“Mẫu hậu.” Tiêu Lẫm khẽ nhíu mày, dường như không quen với tính tình hiện tại của Thái hậu.
Dường như cũng biết sắc mặt mình khó coi, Thái hậu nén giận, không phát tác ngay tại chỗ. Sau khi đưa đứa con út nhát gan vào trong dỗ ngủ, bà mới đanh mặt quay lại nói: “Hoàng đế, con quên chuyện năm xưa rồi sao? Từ khi nữ nhân đó vào cung, ai gia bị Tiên đế ghẻ lạnh, bất đắc dĩ phải tự xin đến chùa Pháp Nghiêm tu hành. Con cầm quân ngoài trận tuyến, cũng vì yêu phi đó mà mãi không đợi được viện quân, cuối cùng ba ngàn tinh nhuệ phải liều chết phá vòng vây mới bảo toàn được mạng sống của một mình con. Mối thâm thù đại hận như thế, sao con có thể nói quên là quên?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


