Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nương Tử Của Cửa Hàng Quan Tài Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Thảo nào những lần đầu bà mối Tần đến tìm mà phụ mẫu Thẩm gia đều tìm đủ lý do để từ chối.

Mãi đến lần thứ ba khi bà mối đến, Thẩm Lộc Trúc mới khuyên họ: "Phụ thân, mẫu thân, chi bằng nghe con nói một câu. Bà mối Tần đã đến nhà chúng ta ba lần rồi, chúng ta cứ thoái thác mãi không chỉ làm mất hòa khí mà những thẩm thẩm khác trong thôn cũng sẽ thêu dệt đủ chuyện sau lưng. Con thấy, chi bằng cứ nghe lời bà mối Tần, để con đi xem mắt một chút cũng đâu mất mát gì. Nếu thật sự không được thì lúc đó chúng ta cũng có cớ để từ chối, đúng không?"

Thẩm mẫu khẽ cười dùng tay chọc vào trán con gái: "Không biết xấu hổ gì hết, làm gì có con gái nhà ai lại như con, tự mình đòi đi xem mắt kia chứ?"

Ngày hôm sau, Thẩm mẫu đã nhờ người nhắn lại với bà mối Tần, thế nên mới có cuộc ghé thăm lần thứ tư hôm nay.

Ngày 26 tháng 8 năm Kỷ Mão. Một ngày thích hợp cho việc cưới hỏi và cầu phúc.

Sáng sớm, tại ngôi nhà lớn của Thẩm gia đã bận rộn. Đến giữa buổi sáng, cuối cùng những người đang vây quanh biểu ca Thẩm Trạch Tê cũng chịu rời khỏi nhà để đi đón tân nương.

Thẩm mẫu và những người khác hôm nay phải chuẩn bị cho bữa tiệc, nên nhiệm vụ trông nom mấy tiểu hài tử được giao cho Thẩm Lộc Trúc. Nàng vừa rửa sạch bàn tay lấm lem đất của cháu gái thì nghe thấy tiếng người bên ngoài đang gọi nàng.

"Thẩm tỷ tỷ có ở nhà không? Thẩm tỷ tỷ?"

Nghe giọng chắc là một cậu bé. Thẩm Lộc Trúc tiện tay vớ lấy một nắm hạt dưa và kẹo cưới, nhờ các thẩm, các a di đang ở trong nhà trông hộ mấy đứa nhỏ, rồi vén rèm cửa bước ra ngoài. Nàng thấy đó là một cậu bé lạ mặt khoảng chừng tám, chín tuổi đang đứng ngoài cửa. Nàng cúi xuống đưa kẹo và hạt dưa cho cậu bé, thấy cậu bé trông rất thanh tú, nàng bèn trêu chọc: "Đệ là tiên đồng nhà ai thế, tìm ta có việc gì không?"

"Tiên đồng" Chử Lễ đỏ mặt nhìn cô nương xinh đẹp trước mặt, y phục cộc tay màu hồng đào, búi tóc thõng xuống. Đây có phải là Thẩm tỷ sắp được xem mắt với ca ca của cậu bé không?

Thẩm Lộc Trúc thấy cậu bé không đưa tay ra, nghĩ rằng cậu bé ngại ngùng, nên nàng đã chủ động nhét hạt dưa và kẹo vào túi áo của cậu bé rồi mới mỉm cười xoa đầu nói: "Không sao đâu. Nhà tỷ đang có hỷ sự, cho đệ ăn ngọt lấy may mắn thôi! Đệ vẫn chưa nói, đệ tìm ta có việc gì thế?"

Chử Nghĩa đứng trong viện tử nhìn cảnh tượng trước cửa. Bất chợt, hắn bị nụ cười rạng rỡ của cô nương kia làm cho ngỡ ngàng. Hắn như quên cả cách thở, quên cả nhịp tim đập, chỉ đứng sững sờ ở đó cho đến khi đệ đệ dẫn người đến trước mặt, lúc này hắn mới như tỉnh mộng! Nhất thời, quên hết những lời đã chuẩn bị từ hôm qua.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc