"Ca ca, đây là Thẩm tỷ! Tỷ tỷ, đây là ca ca của đệ: Chử Nghĩa!" Chử Lễ giới thiệu xong thì vội vã chạy đi. Vì ca ca đã bảo với cậu bé là hắn có chuyện muốn nói với Thẩm tỷ.
"Thẩm cô nương."
"Chử đại ca." Thẩm Lộc Trúc nhìn Chử Nghĩa, người vừa chào xong thì không nói thêm gì nữa. Nàng không hiểu ý hắn là gì. Tuy đã nói là hai nhà sẽ xem mắt nhưng cũng không đến mức gọi nàng đến trước mặt rồi cứ trơ ra nhìn như thế này chứ!
Tuy nhiên, bà mối Tần nói không sai, Chử Nghĩa thực sự rất cao ráo, vai rộng, dáng người thẳng như tùng bách. Mặc dù da hơi đen, nhưng ngũ quan tuấn tú đường nét rõ ràng. Chỉ là giữa lông mày có vẻ toát lên sự lạnh lùng nhàn nhạt. Lúc này, hắn vẫn đứng im lặng trông có vẻ nghiêm túc và lạnh lùng.
Một người ngẩn ngơ nhìn người đối diện, một người thì suy nghĩ lung tung. Cả hai đều im lặng, nhưng cảnh tượng lại bất ngờ đến hài hòa.
"Biểu tỷ, biểu tỷ! Mau lên! Ca ca đã đón được tân nương về rồi kìa!" Đứa trẻ vừa gọi nàng là biểu đệ của Thẩm Lộc Trúc, con trai của nhị thúc, cậu bé vừa la vừa chạy vào kéo tay nàng đi ra ngoại viện.
"Chử đại ca, vậy ta đi trước đây”.
Thẩm phụ hôm nay có uống chút rượu nhưng vẫn khá tỉnh táo: "Tốt, tốt! Hôm nay gia sự bận rộn, giờ chúng ta mới có thể nói chuyện. Hai đứa ăn ngon không?"
Chử Nghĩa bảo Chử Lễ ra ngoài đợi hắn: "Thẩm bá phụ, cháu có chuyện muốn thưa riêng với bá phụ. Thực ra, bà mối Tần cũng là họ hàng đằng ngoại của nhà cháu. Cháu sợ bà ấy vì muốn tác hợp nhân duyên mà che giấu chuyện trong nhà. Vì vậy, hôm nay cháu muốn nói với bá phụ về tình hình nhà cháu..."
Những lời này vốn dĩ hắn muốn nói trực tiếp với Thẩm cô nương để nàng hiểu rõ sự thật, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống như ban nãy. Tuy nhiên, ngẫm nghĩ lại vẫn là nên nói cho trưởng bối Thẩm gia thì hơn.
Thẩm phụ nghe Chử Nghĩa nói xong, đưa tay vỗ vai hắn để trấn an: "Bà mối Tần đúng là không nói dối điều gì cả. Cháu không cần quá bận tâm đâu."
Trời tối đến, Chử Nghĩa cùng đệ đệ Chử Lễ đi trên đường về nhà. Trong đầu hắn lúc này chỉ toàn là nụ cười ngọt ngào của Thẩm Lộc Trúc và giọng nói mềm mại của nàng, cả người hắn cứ như một quả đào ngấm đường vậy.
"Ca, ca và Thẩm tỷ đã nói gì thế?"
Chử Nghĩa kìm lại nhịp tim đang đập nhanh của mình, nghĩ lại dáng vẻ ngốc nghếch ban nãy của hắn mà không ngừng ho khan: "Khụ… không có gì, sao vậy?"
Chử Lễ cũng không bận tâm có nhận được câu trả lời hay không, dù sao ca ca của cậu bé vốn dĩ là người ít nói: "Vậy, Thẩm tỷ có thể làm tẩu tẩu của đệ không?"
Bản thân Chử Nghĩa cũng không biết, cô nương giống như quả đào của Thẩm gia kia có thể gả cho hắn không: "A Lễ muốn Thẩm tỷ làm tẩu tẩu của đệ à?"
"Muốn chứ! Thẩm tỷ vừa dịu dàng lại vừa xinh đẹp!" Chử Lễ từ nhỏ đã không được gặp mẫu thân, cậu bé lớn lên cùng anh trai. Cậu bé cũng không thân thiết với nải nải lắm, nải nải cũng chưa bao giờ dịu dàng xoa đầu cậu bé như thế chứ đừng nói là cười đùa với cậu bé!
Phải chăng khi có mẫu thân thì sẽ được như vậy, Chử Lễ không biết nữa. Nếu Thẩm tỷ thật sự có thể làm tẩu tẩu của mình, thì tốt quá rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
