Tại thôn Hà Tây, gần đây lan truyền một câu chuyện phiếm: Cháu trai của nhà làm quan tài sắp cưới con gái của bà đỡ.
Một nhà thì chào đón sự sống mới, một bên thì tiễn biệt người đã khuất. Chà chà… sự kết hợp này, bà mối cũng thật táo bạo quá đi!
Thẩm mẫu tiễn bà mối Tần: người đã bốn lần đến nhà ra về rồi đóng cửa lại. Quay người định vào trong đã thấy con gái của mình là Thẩm Lộc Trúc đang đứng trước cửa phòng, Thẩm mẫu liền khoác tay con gái rồi đi vào trong, vừa đi vừa nhẹ giọng dặn dò nàng: "Bà mối Tần đã nói: Ngày mốt biểu ca của con sẽ tổ chức hôn lễ, nhà họ Chử cũng sẽ đến chung vui và nhân tiện xem mắt. Lúc đó con nhớ ăn mặc thật tươi tắn vào nhé..."
Nhiều đời Thẩm gia đều làm thầy thuốc trong thôn, nhà họ mở một tiệm thuốc ở phía trước viện tử. Cuộc sống cũng coi như sung túc, hai chi trong nhà có tổng cộng bốn người con trai nhưng chỉ có duy nhất một cô con gái. Thẩm Lộc Trúc xinh đẹp, tính tình lại đáng yêu nên đương nhiên được cả nhà cưng chiều coi như báu vật.
Nếu không phải vì nội tổ mẫu Thẩm gia đột ngột qua đời, con cháu phải chịu tang ba năm, thì hôn sự của Thẩm Lộc Trúc đã không bị trì hoãn đến năm mười chín tuổi mà vẫn chưa đâu vào đâu như hôm nay.
Thẩm mẫu Trương thị là mẹ của Thẩm Lộc Trúc, là một bà đỡ nổi tiếng trong thôn. Thẩm mẫu quen biết nhiều người hơn những nhà khác, nên vừa mãn tang sự đã bắt đầu lo liệu chuyện cưới xin cho con gái. Nhưng những người cùng tuổi đa số đã kết hôn sớm. Số còn lại nếu không phải gia môn sa sút, miếng cơm manh áo còn khó khăn, thì cũng là những người góa vợ muốn tái hôn. Thẩm mẫu tính toán một hồi mà không tìm được ai ưng ý cả!
Vì thế, khi bà mối Tần ở thôn Kháo Sơn tìm đến, ban đầu phụ mẫu Thẩm gia rất vui mừng. Nhưng khi nghe nói là cháu trai thứ hai của cửa hàng quan tài tên Chử Nghĩa, thì niềm vui đó không còn nữa.
Phu phụ lão gia tử họ Chử có cả thảy ba người con trai và một người con gái. Con gái gả cho người bán hàng rong ở trong trấn. Phu phụ lão nhị thì không may mất sớm, để lại hai đứa con trai nhỏ.
Lão tam, mấy năm trước bị ngã gãy chân, vợ lão tam cũng vứt lại đứa con gái nhỏ rồi bỏ về nhà mẹ đẻ!
Chỉ còn lão đại là vẫn ổn. Năm sáu năm trước, cháu đích tôn còn thi đỗ tú tài nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì nhà đại phòng đã xin tách ra ở riêng. Dân làng đồn là họ chê những người còn lại trong nhà là gánh nặng, sợ sau này sẽ ảnh hưởng đến đứa con trai tú tài của mình!
Còn Chử Nghĩa, là cháu trai thứ của Chử gia, năm nay vừa tròn hai mươi tuổi. Nghe nói hắn rất cao ráo, lại giỏi giang. Nhưng phụ mẫu hắn đã mất khi hắn chỉ mới mười hai, mười ba tuổi. Trên có gia gia, nải nải già yếu cần phụng dưỡng và tam thúc tàn tật, dưới còn có đệ muội nhỏ dại. Cả nhà đều trông cậy vào hắn, quả thực không phải là một đối tượng tốt để lựa chọn làm rể!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
