Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mới làm thiên kim phủ Thừa tướng được năm ngày, nàng vẫn chưa quen cảnh người khác cứ quỳ lạy mình. Liễu Nhược Thiên khẽ chau mày, nhưng rồi cũng không ép buộc thêm.
Chủ yếu do Linh Yên là người mà đêm trước khi tiến cung, phu nhân thừa tướng đã đưa cho nàng.
Tình chủ tớ mới chỉ một ngày ngắn ngủi, dù cho nàng có ra lệnh, Linh Yên cũng chưa chắc đã tuân theo.
Nếu nguyện ý quỳ vậy thì cứ quỳ đi.
“Linh Chi, ngươi ra giữ cửa.” Linh Yên phân phó.
Linh Chi nhìn về phía Liễu Nhược Thiên thấy Liễu Nhược Thiên gật đầu, nàng ấy mới xoay người đi ra cửa.
Linh Yên rũ mắt, trên mặt mang theo ý chí quyết tuyệt, cố gắng nói thật nhỏ: “Tiểu thư, người cũng biết rằng người vốn dĩ nên tiến cung là đại tiểu thư.”
Tuy rằng nàng cũng không phải nữ nhi chân chính của họ nhưng trong lòng họ vẫn rất tức giận và cảm thấy thương xót cho nàng.
Thấy ánh mắt Liễu Nhược Thiên đơn thuần, Linh Yên cắn chặt răng: “Tiểu thư, tướng gia và phu nhân đã lừa người, đại tiểu thư vẫn chưa đính hôn.”
Liễu Nhược Thiên: “Vậy chuyện làm phi tử cho hoàng đế bệ hạ tốt như vậy, vì sao bọn họ đều không muốn để đại tiểu thư tiến cung?”
Linh Yên dùng đầu gối đi vài bước về phía trước: “Theo nô tỳ biết, dù đại tiểu thư chưa đính hôn nhưng đã có người trong lòng.”
Liễu Nhược Thiên: “Có người trong lòng ư? Vậy về tình cảm có thể tha thứ.”
Nói đến người trong lòng, thật đáng tiếc cho Đại Mao ca.
Tuy rằng Đại Mao ca còn không được tính là người trong lòng của nàng nhưng từ nhỏ Đại Mao ca chiều chuộng nàng. Nếu như gả cho huynh ấy rồi để huynh ấy dựng cho nàng một ngôi nhà tranh ở trên núi, thỉnh thoảng lại đi lên núi ở lại mấy ngày thì chẳng phải vui vẻ sao?
Đáng tiếc, không đợi được Đại Mao ca xuất chinh trở về thăm nàng thì nàng đã phải tiến cung.
“Tiểu thư?” Thấy Liễu Nhược Thiên bỗng nhiên thất thần, Linh Yên không còn cách nào đành gọi nàng.
Liễu Nhược Thiên hoàn hồn: “Ngươi nói tiếp đi.”
Linh Yên lại đi tiến về phía trước, giọng nói còn nhỏ gần như không thể nghe thấy: “Tiểu thư, sở dĩ đại tiểu thư không muốn tiến cung chính vì đương kim bệ hạ là một bạo quân.”
Liễu Nhược Thiên nghiêng đầu: “Bạo quân?”
Thấy nàng hình như khó hiểu, Linh Yên thấp giọng giải thích: “Chính là rất tàn bạo, giết người như ma.”
Liễu Nhược Thiên hơi nhíu mày: “Tàn bạo sao?”
Nàng ở dân gian chỉ nghe nói bệ hạ kiêu dũng thiện chiến, là chiến thần đệ nhất của Đại Tấn.
Lúc còn là hoàng tử đã mang binh thu phục rất nhiều vùng đất biên giới bị mất. Sau đó lại nhất cử cướp lấy ngôi vị hoàng đế. Tuy rằng nghe nói là giết phu giết huynh thượng vị...
Nhưng thoại bản đều nói, thiên gia không có thân tình.
Hoàng đế cũ thì bất tài, kẻ có năng lực lên thay cũng chẳng có gì là sai.
Nghĩ đến đại ca mình ở trong quân làm giáo úy, Liễu Nhược Thiên bênh vực theo bản năng: “Bệ hạ là chiến thần, chinh chiến sa trường chém giết quân giặc thì chỉ tính là giết nhiều hơn chút, về tình cảm cũng có thể tha thứ được.”
Hơn nữa nghe đồn, đương kim bệ hạ chính là mỹ nam tử đệ nhất Đại Tấn đấy.
Nhìn ánh mắt Liễu Nhược Thiên trở nên sáng lấp lánh, Linh Yên giật mình. Nàng ấy không màng tôn ti, duỗi tay nắm lấy cánh tay Liễu Nhược Thiên quơ quơ nôn nóng không thôi.
“Tiểu thư tỉnh tỉnh, bệ hạ không chỉ giết người ở trên chiến trường. Ngài ấy còn chém giết phi tần. Chỉ trong tháng này, bệ hạ đã giết năm vị mỹ nhân hơn nữa còn chém bay đầu.”
Liễu Nhược Thiên cả kinh trợn to đôi mắt, theo bản năng che cổ non mịn lại. Cơn buồn ngủ trong khoảnh khắc tan thành mây khói: “Chuyện này là thật sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















