Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Linh Yên giơ tay lên thề với trời: "Từng câu nô tỳ nói đều là thật. Hôm đó, lúc Thừa tướng nói chuyện với phu nhân, nô tỳ không cẩn thận nghe thấy. Cho nên mới bị chuyển đến bên cạnh người."
Linh Yên lắc đầu, cặp lông mày nhíu chặt: "Hình như không có chuyện đó."
Liễu Nhược Thiên che cổ mình lại, giọng nói mềm mại cũng hơi run rẩy: "Vậy thì cũng không thể vô duyên vô cớ giết người chơi chứ?"
Thấy ánh mắt Liễu Nhược Thiên hoảng sợ dường như bị hù dọa, Linh Yên hơi do dự một chút.
Nhưng nghĩ đến tình cảnh trước mắt, cuối cùng nàng vẫn nói rõ sự thật: "Tiểu thư, nguyên văn lời Thừa tướng nói là 'Tính cách bạo ngược, vui buồn thất thường, vô duyên vô cớ ra tay lấy mạng'."
Diêm Vương còn không tùy tiện tước đoạt sinh mạng người khác nhưng sao vị Hoàng đế Bệ hạ này lại có thể không nói lý như thế chứ. Liễu Nhược Thiên không nhịn được, ôm cánh tay run lập cập.
Đầu và thân tách rời bị ném ở bãi tha ma lẻ loi hiu quạnh. Thậm chí không có mộ phần...
...
...
Vừa nghĩ tới cảnh tượng thê thảm đó, lưng Liễu Nhược Thiên vừa mới thẳng lên vì sợ hãi lập tức còng xuống.
Toàn thân giống như rau cải bị phơi khô dưới nắng gắt, héo rũ cả người.
"Phụ mẫu, đại ca, nhị ca, Thiên Thiên muốn về nhà.
Còn cả Đại Mao ca, Thiên Thiên nhớ huynh."
Vừa nghĩ tới chuyện có khả năng sẽ không còn được gặp lại bọn họ nữa, nước mắt Liễu Nhược Thiên đã tràn đầy hốc mắt.
Nhìn tiểu cô nương nằm trên giường ôm đầu gối cuộn tròn lại, ấm ức rơi nước mắt rưng rưng tí tách. Trong lòng Linh Yên lạnh mất một nửa, tràn đầy tuyệt vọng.
Nghe nói hạ nhân hầu hạ bên cạnh những phi tần đã chết kia cũng không có kết cục tốt đẹp gì.
Bây giờ mạng của nàng đã gắn liền với tiểu thư.
Ban đầu, thấy tiểu thư vào hoàng cung với sự canh gác nghiêm ngặt mà vẫn bình thản. Nô tỳ còn tưởng tiểu thư là người gan dạ, nên mới ôm hy vọng mà kể cho người nghe tình hình thực tế, mong có thể thương lượng với người xem làm thế nào để sống sót trong cung này.
Nhưng hôm nay xem ra, sự bình tĩnh tự nhiên của tiểu cô nương lúc trước chẳng qua là do người không biết thì không sợ mà thôi.
Bây giờ đã biết được chân tướng lại bị dọa sợ suýt vỡ mật mà chết.
Hầu hạ một chủ nhân không có khả năng chống đỡ. Cho dù Linh Yên có đầy bụng tính toán nhưng sợ là hôm nay cũng không thể dùng được.
Thôi, cái mệnh hèn này của nàng đáng chết từ lâu rồi. Nàng được Đại công tử đưa về tướng phủ sống nhiều năm như vậy cũng coi như đã có lời rồi.
Chỉ sợ đến trước khi chết cũng không gặp lại được Đại công tử.
Linh Yên cúi đầu, mặt ảm đạm.
...
Nghĩ đến chuyện nói không chừng ngày mai mình sẽ bị chặt đầu, đôi mắt sáng của Liễu Nhược Thiên rưng rưng, lộ vẻ chán nản.
Tiểu cô nương ôm đầu gối, ngốc nghếch ngơ ngác cuộn tròn trên giường, suy nghĩ bay xa.
Nàng vốn dĩ không phải người mà chỉ là một cây nhân sâm trong rừng sâu núi thẳm.
Trong ngọn núi lớn đất lành sinh ra linh khí kia khiến nàng được tẩm bổ mà sinh ra linh thức.
Vào năm nàng năm trăm tuổi, lại đột nhiên tái sinh vào thân thể một tiểu cô nương bốn tuổi vừa mới trút hơi thở cuối cùng.
Từ đó về sau, nàng đã biến thành Liễu Nhược Thiên.
Là khuê nữ mà một nhà nông họ Liễu đã nhặt được dưới núi Bão Độc cách kinh thành trăm dặm.
Tuy là nhân sâm tinh nhưng nàng vừa không có yêu lực cũng không có pháp lực. Chỉ là một tiểu cô nương tầm thường không có gì lạ ở nhân gian.
Đương nhiên, làm một nhân sâm tu thành tiểu yêu, nàng cũng không hoàn toàn là phế vật, vẫn có chút bản lĩnh.
Ví dụ như: bách độc bất xâm, thậm chí nhổ nước bọt còn có thể chữa bệnh cho người khác.
Nhưng đây đều là bí mật nhỏ của nàng. Những năm nay, nàng giấu rất kỹ không ai biết.
Ngay cả Đại Mao ca thường lén dẫn nàng lên núi chơi cũng không biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















