Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Tiếng nước ào ào vang lên. Trâu Khất thêm nước xong vẫn xách thùng nước, không vội rời đi.

Lục Nhận Cổ hơi hé mắt, liếc nhìn tên thị vệ mặt lạnh đang cau mày: 'Sao vậy?'"

Trâu Khất: “Bệ hạ, tết Trung Nguyên sắp đến rồi người có dự định gì không?”

Lại là ngày mười lăm tháng bảy, thật khó khăn.

Lục Nhận Cổ khẽ thở dài, nói: “Đi đến chùa ở mấy ngày đi.”

Trâu Khất thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Vâng, thần sẽ sắp xếp.”

---

Trong cung Tuý Hoa hẻo lánh ở góc hậu cung, .

Cung điện rộng lớn tối om, chỉ có ánh nến le lói ở phòng ngủ.

Nằm tựa trên sập mềm là một thiếu nữ đương độ xuân xanh. Dáng người nàng mảnh khảnh, vóc dáng yêu kiều thấp thoáng những đường nét yêu kiều.

Da thịt trắng nõn như tuyết, tinh tế như ngọc.

Ngũ quan tinh xảo, mặc dù gò má trắng hồng vẫn còn hơi phúng phính non nớt cũng có thể nhìn ra dung nhan khuynh quốc khuynh thành.

Nàng chính là nhị tiểu thư mà phủ Liễu tướng mới vừa đưa vào cung hôm nay, Liễu Nhược Thiên.

Nàng cảm thấy nếu còn tiếp tục như thế thì nàng sẽ héo úa mất.

Trước tiên phải ngủ một giấc thật ngon, sáng ngày mai nàng sẽ tìm một nơi mọc đầy hoa cỏ cây cối để chậm rãi tận hưởng thật tốt.

Hai nha hoàn của nàng là Linh Chi và Linh Yên đang bận rộn dọn dẹp hành lý.

Nhìn Liễu Nhược Thiên ủ rũ, Linh Yên nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thư, vị Quản sự công công vừa dẫn chúng ta đến đây có nói, các thái giám và cung nữ hầu hạ phải đến ngày mai mới tới được ạ."

Lông mi Liễu Nhược Thiên khẽ run, môi đỏ hé mở: “Không sao.”

Linh Yên: “Vậy nô tỳ đến Ngự Thiện Phòng lĩnh bữa tối.”

Liễu Nhược Thiên lười nhác đưa bàn tay ngọc ngà lên, phất nhẹ một cái: "Không cần đâu. Ta không có khẩu vị. Nếu các ngươi đói, chẳng phải chúng ta còn mang theo chút điểm tâm sao. Cứ tạm ăn một tối đi."

"Trời đã tối rồi, lại vừa mới vào cung. Nơi này lạ nước lạ cái, hà tất phải tự làm khó mình."

Linh Yên thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Vâng.”

Hai người tiếp tục thu dọn hành lý.

Nha hoàn Linh Chi chớp đôi mắt tò mò, nhẹ giọng hỏi: “Linh Yên tỷ tỷ, tiểu thư nhà chúng ta là phân vị gì?”

Vẻ thanh tú trên gương mặt Linh Yên bị che lấp bởi nét ưu tư sầu muộn, nàng khẽ nói: "Mỹ nhân..."

Linh Chi ngẫm nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Ta nghe nói Bệ hạ vẫn chưa lập Hoàng hậu, cũng chưa có Quý phi, vậy trong cung này có phải tiểu thư nhà chúng ta là lớn nhất không?"

Nghe câu hỏi ngây ngô này, đôi mày của Linh Yên càng nhíu chặt lại, hồi lâu không nói nên lời.

Đợi mãi không thấy hồi âm, Linh Chi lại lên tiếng thúc giục: "Linh Yên tỷ tỷ?"

Linh Yên đặt bộ y phục đang xếp dở xuống, ánh mắt nhìn quanh cung điện trống trải quạnh quẽ, rồi nặng nề thở ra một hơi.

Vốn dĩ là đích nữ phủ Thừa tướng, nói tiến cung làm phi nhưng sự tình bên trong thì cả phủ Thừa tướng đều biết chuyện gì xảy ra.

Vậy mà, chỉ có đôi chủ tớ ngây ngô này là chẳng hay biết chút gì.

Đại họa sắp ập xuống đầu, thế mà người làm chủ lại chẳng hề hay biết, vừa vào đến cửa đã ngả lưng xuống sập, vô tâm vô phế mà ngủ say sưa.

Còn nha đầu Linh Chi này quả thật không có chút quy củ nào. Kể từ lúc bước qua cổng cung đã kéo kéo tay nàng. Ăn nói không chút kiêng dè mà hỏi đông hỏi tây.

Nếu còn tiếp tục như vậy chỉ sợ những người trong phòng này có ngày rơi đầu mà không hiểu vì sao.

Linh Yên hít một hơi thật sâu, đi đến trước giường rồi quỳ thẳng tắp xuống. Đầu gối chạm vào sàn nhà gỗ đỏ phát ra một tiếng vang lớn.

Liễu Nhược Thiên nửa mê nửa tỉnh trợn mắt, giọng nói mềm mại ngái ngủ tràn đầy khó hiểu: “Sao vậy?”

Linh Yên mở miệng, nén giọng đáp: “Tiểu thư, nô tỳ có chuyện cần nói. Chuyện này có liên quan đến chuyện sống chết của ba chủ tớ chúng ta.”

Liễu Nhược Thiên ngước mắt nhìn về phía Linh Chi đang há hốc mồm bên cạnh. Linh Chi vội xua tay: “Nô tỳ không biết.”

“Đứng lên nói đi.” Liễu Nhược Thiên ngáp một cái chịu đựng mệt mỏi, cố gắng ngồi dậy. Linh Chi vội đưa đệm mềm dựa vào phía sau nàng.

Linh Yên lại không chịu đứng dậy: “Tiểu thư, chờ nô tỳ nói xong, nếu người còn muốn cho nô tỳ đứng dậy thì nô tỳ lại đứng cũng không muộn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc